Jun 27, 2016

Truyện ngắn Người đàn bà trong anh (2)

Loading...

Phạm Bảo Thoa

Ngoài kia biển mênh mông sâu thẳm và lặng gió, biết đâu dưới lòng biển sâu là những cơn sóng ngầm và chứa đựng cả một quần thể phức tạp. Tất cả đều không như vẻ bề ngoài của nó.
"Giờ chúng ta sẽ thế nào". Lục Dương lại hỏi. "Chờ quyết định của cô ấy". Đan Phong thở dài. Dù Khả Vân có lựa chọn thế nào thì một trong hai người bọn họ sẽ trở thành kẻ độc bước trên đường tình. "Có bao giờ cậu nghĩ, ba chúng ta có thể là một gia đình". Lục Dương lại nói, cảm giác ngây ngô như con còng gió lạc loài trên cát. "Ý cậu là kiểu chung sống bầy đàn cổ xưa, tự do và hoang dã ?". Sau câu nói của Đan Phong cả hai cùng bật cười. Họ hiểu rõ về nhau và đôi lúc họ nghĩ họ có thể chia sẻ với nhau tất cả, kể cả một người tình.



Theo gợi ý của Khả Vân, cả ba người sẽ có một chuyến đi biển vào dịp hè. Nơi họ đến là một hòn đảo nhỏ cách đất liền không xa, một nơi hoang dã chỉ có dân du lịch bụi sẵn sàng đến đó để được nếm trải cảm giác gần gũi của thiên nhiên. Bọn họ cùng 12 người khác thuê một chiếc thuyền nhỏ đi ra đảo hoang để vui đêm lửa trại. Lục Dương luôn ở sát bên Khả Vân như thể anh sợ cô bị lạc mất giữa hoang vu cỏ dại, còn Đan Phong thì nhìn theo cô mọi nơi mọi lúc như đảm bảo rằng cô không gặp sự cố gì trong suốt cuộc vui. Trái tim Khả Vân luôn run lên từng hồi vì cái nắm chặt tay mạnh mẽ của Lục Dương và cũng run lên với cái nhìn trìu mến của Đan Phong. Liệu cô có phải là người hạnh phúc nhất trên đời khi có được hai người đàn ông mà cô yêu thương? đôi lúc cô nghĩ đó chính là bi kịch, bởi con sóng nào mà chẳng muốn tới được bờ, còn cô là con sóng đứng dùng dằng ở giữa ..
Hai đêm trên đảo, cuối cùng bọn họ cũng chuẩn bị lên thuyền trở về đất liền. Rời đảo được một lúc thì bỗng một cơn bão biển ập tới, chiếc thuyền bỗng gặp sự cố lật úp xuống. Trong cơn hoảng loạn, chỉ có Lục Dương là giữ được bình tĩnh, chàng tìm được một chiếc phao và vội vã tìm Khả Vân và Đan Phong. Hai người họ đều không biết bơi. Khả Vân đang chới với và bị sóng đánh xa khỏi con thuyền lật úp, Đan Phong nhô lên ngụp xuống cố gắng giữ cho khỏi chìm. Lục Dương nhẩm tính chỉ có thể cứu được một người mà thôi. Chàng quyết định bơi về phía Khả Vân. Chàng đặt cô lên chiếc phao, cảm thấy khá kiệt sức vì bỗng nhiên sóng biển dâng cao, những giọt mưa lớn rơi xuống mặt biển tạo nên một khung cảm trắng xóa mịt mùng. "Đan Phong ở đâu ?". Khả Vân thều thào hỏi. Lục Dương không thở được do kiệt sức, chàng cũng không nói được. "Hãy cứu anh ấy, xin anh...". Tiếng của Khả Vân như cầu xin, nước mắt cô hòa lẫn vào nước mưa và muối biển, đôi môi tái nhợt đi. Ánh mắt của Khả Vân khiến Lục Dương cảm thấy đau nhói. Lẽ nào cô đang van xin chàng đổi mạng cho Đan Phong, cô thừa biết nếu cứu được Đan Phong thì nhất định Lục Dương sẽ kiệt sức mà chết. Rõ ràng ánh mắt của Khả Vân nói lên tình yêu của cô, đó là điều làm đau nhói trái tim chàng, nhưng dù không có ánh mắt ấy, chàng cũng sẵn sàng đổi mạng để cứu Đan Phong.
Xem tiếp phần 3

Loading...

No comments:
Write nhận xét

Blog chuyên trang về truyện ngắn, tâm sự tình yêu. Gửi bài viết về cho blog theo địa chỉ: danseoaz@gmail.com
Đăng ký theo dõi blog