Showing posts with label tam-su. Show all posts
Showing posts with label tam-su. Show all posts

May 30, 2016

Chông chênh 25

Người ta có thể trải qua vài mối tình, có một vài người bạn thân, trong suốt cuộc đời mà họ đã đi qua, có cả hàng trăm bộ quần áo yêu thích, hàng ngàn bản nhạc mà bất chợt kéo về đôi ba khoảnh khắc ngày xưa cũ,… nhưng người ta chỉ có một lần sống trong tuổi hai mươi lăm. Tôi cũng đang sắp đến 25, sắp đến cái độ tuổi khởi nguồn cho nhiều trăn trở vốn dĩ, người ta nói, qua 25, con người sẽ trưởng thành thật sự.

Dần dần, khi tới gần cái độ tuổi 25, người ta sẽ quen với cảm giác bình thản, một mình ngồi uống cà phê, tay cầm quyển sách và mắt thì không nhất thiết phải đọc, càng là những lúc đầu óc không biết nên nghĩ về chuyện gì trước, chuyện gì sau. Đó có phải là đang trưởng thành? Có những buổi chiều trôi qua như vậy, tôi tựa mình bên ô cửa sổ. Chiếc lá cuối mùa rơi vô định giữa trời, là cơn gió đón nó về nơi mặt đất. Giữa những ngày trôi qua vội vã thì khoảnh khắc đó là khoảng thời gian bình yên nguyên vẹn, có chăng là một vài mảnh ghép từ rất xa xôi, không đầu, không cuối, trôi thoáng qua rồi tan hẳn phía cuối trời.


Khi tới gần cái độ tuổi 25, họ sẽ quen với cảm giác của một người ở lại, lời chia tay bỗng dưng được nói ra dễ dàng hơn. Sẽ chẳng còn là những đêm mất ngủ để nhớ về khoảng thời gian còn chưa đi qua xa lắm, sẽ chẳng còn là những buổi sáng tỉnh dậy giữa sự cô đơn mơ hồ, và cũng sẽ không còn những buổi tối đi về qua ngõ nhỏ, phố vắng, tiếng bước chân dội vào lòng những buồn vui chẳng dễ gọi lấy tên. Chỉ còn lại là những nỗi đau nhưng thoáng qua về những ngày đã từng là hạnh phúc, như gió thổi, như mùi thuốc lá bay qua.

Khi tới gần cái độ tuổi 25, người ta hiểu rõ hơn về những điểm dừng. Biết cách thôi làm tổn thương chính mình và cũng thôi làm người khác tổn thương. Họ chững chạc hơn cho những mối quan hệ tình cờ và biết rằng hạnh phúc đâu có nằm ở phía cuối con đường, nhưng dọc đường đi, nếu không tìm thấy điều gì tương tự, thì không phải là một điều quá tệ, cũng đâu quá cô đơn.

Gần 25, người ta nhận ra rằng sống cả một đời người, không ai có nhiều thời gian để đi qua hết tất cả các những vấp ngã, nếu có thể, thì hãy sống cùng những vấp ngã của người khác.

Có những điều gần 25 tuổi người ta mới biết, họ đã trải qua những khoảnh khắc mạnh mẽ nhất của đời người, khi không biết bấu víu vào thứ gì, thì tự mình tựa vào mình là điều bình yên vốn dĩ. Nhưng tôi luôn tin rằng, ở bên ngoài thế giới kia, sẽ có một người chờ đợi và đem đến cho tôi một điểm tựa.

Tôi ngắm nhìn hai con cá bơi qua thành kính. Là cá mất cả đời, cứ mỗi 7 giây, để làm quen, rồi quên nhau. Con người mất nhiều thời gian hơn để làm điều tương tự. Gần 25, tôi mới nhận ra rằng, khi đôi bàn tay ôm vào lòng trọn vẹn nỗi đau, người ta mới buông được những hình ảnh đã từng rất đỗi thân quen ấy. Để rồi có những ngày đêm về, bóng tối bủa vây bên ngoài ô cửa sổ, họ cứ thế mà chìm vào bên trong, không còn lục tìm những miền ký ức đã từng nghĩ là chẳng bao giờ có thể quên.

Hôm nay gió không về, để lại nền trời một mảng màu xám xịt, buồn vô cớ. Cốc cà phê nguội dần, mùi hương của nó còn đọng lại trên vài trang giấy, bỗng chốc tôi nghĩ về cái tuổi 25 sắp tới và nhận ra rằng mình vẫn chưa hẳn đã sẵn sàng. Chiếc đồng hồ vẫn đánh nhịp đều đều trên bàn số. Thời gian cứ thế mà trôi đi, qua đi mãi mãi. Vẫn muốn giá như nhiều điều, cho yêu thương đã qua, cũng là cho yêu thương sắp đến, những ngày chông chênh…
Đỗ Quang Hiệu

Là nỗi nhớ nhưng đâu phải yêu thương

Đi trọn hết một vòng lớn, người ta cho nhau hiểu về nhiều thứ hơn cả thế nào là một mối quan hệ, dù có rời xa nhau.

Vài tháng sau khi anh chia tay cô ấy, chúng tôi quen nhau. Lúc đó là quãng thời gian tôi cảm thấy cô đơn nhất, còn anh thì cần người sẻ chia. Tôi đã giữ trọn vai trò làm khán giả. Cũng tự nhiên như thế, thời gian anh ở bên cạnh tôi dầy dần lên. Hàng ngày, anh thành bạn với gốc cây mộc miên trước cổng công ty, quán nước nơi đầu hẻm tôi trọ với anh trở lên quen thuộc, mọi chỗ tôi qua cũng vì thế mà luôn có bóng dáng anh đi cùng. Họ nói: “Đừng vì cô đơn mà yêu một ai đó.” Đến giờ tôi mới hiểu, họ đúng và tôi sai như thế nào.

Anh là mối tình thứ hai đi ngang qua cuộc đời tôi, ngày anh nói chia tay, tôi không buồn, không vui, không hụt hẫng, dù là cảm giác nhói thoáng qua thôi trong lồng ngực. Hôm ấy trời đổ mưa rất to, cả nền trời là một mảng màu xám xịt, tiếng mưa át đi cả lời anh nói, nhưng tôi nghe thấy trọn vẹn. Đến giờ, câu nói của anh đôi khi vẫn còn văng vẳng đâu đó ngoài kia, hòa vào cả một buổi chiều trôi qua buồn lơ đãng: “Mình dừng lại nhé, hai đứa mãi không hợp đâu, phải không em...?”

Những ngày sau đó, chúng tôi đã không còn nhắc đến nhau nhiều như trước. Tin nhắn cũng thưa dần, có chăng chỉ là những mảnh ghép vụn vỡ từ những ngày xưa cũ dội về. Chiều trên gác mái, tán lá bàng già khẽ thu mình trong gió, một chiếc lá vàng chơi vơi, rơi rớt xuống mặt đường. Là nỗi nhớ tỏa lan hay là niềm tin vơi bớt mà cái khoảng không cao vút trên cao kia bỗng trở lên buồn đến chạnh lòng. Đâu đó có cánh diều đón gió giữa nền trời, tiếng sáo đều đều, dội vào lòng miền hoang hoải xa xôi.

Tôi vẫn nhớ về đôi bàn tay giữa một mùa đông lạnh tê tái, cơn gió bấu víu lên người đi qua phố, chiếc khăn quàng cổ dội vào sau xe mùi thuốc lá còn xót lại sau những trắng đêm dài. Có khi tôi mường tượng bên cạnh là bờ vai ấy, vững vàng giữa cơn mưa rào ngang qua đây bất chợt, chiếc áo ướt đẫm, mùi nước hoa còn vương đâu trong hạt nước chảy dài. Đôi lúc là ánh mắt bên ô cửa sổ một mùa thu buồn vô cớ. Anh dựa lưng lên khoảng trời xanh xao lạ thường, tay đưa cốc cà phê về nơi bàn phím còn đang đánh dang dở… Mùa xuân anh đi.

Tôi cất vào ngăn kéo bó hoa khô được đóng hộp gọn gàng. Bên kia đài người ta phát vang câu hát:
Một hôm ta đi với nhau,
Mưa rất nhiều và rất lâu
Trên mái đầu
là một chiếc ô ngăn đôi nỗi sầu.
Giờ đây mưa lách tách rơi
nơi mái nhà như vỡ đôi
nỗi buồn
giờ đây ta đã quen…
Từ ngày làm quen kỉ niệm, một thời trời mưa sấm vang rền…
Sau chia tay, tôi có nhớ về anh, nhớ về một miền kí ức vẫn còn là những khoảnh khắc, không hẳn rõ ràng, nhưng mỗi khi ùa về, nó để lại trong lòng khoảng không gian bình yên nguyên vẹn. Chúng tôi đã cố gắng rất nhiều, trân trọng và giữ gìn đến giây phút cuối cùng, tới khi cả hai đều biết, dù có nắm chặt tay nhau đi cho hết đoạn đường này, thì tôi và anh cũng chẳng thể như thế mà đến chặng kế tiếp. Vậy là chúng tôi quyết định buông tay, hôm đó tôi bước qua anh nhẹ nhàng, dưới mưa, chẳng có ai khóc, cũng chẳng có ai cười…

Anh đi, suốt quãng thời gian đó, tôi nghĩ nhiều về những hy vọng vơi đầy, về lúc còn cô đơn, về những khi cần điểm tựa. Họ đến, ta mê sảng mình bằng niềm tin, ngỡ rằng là hạnh phúc, ngỡ rằng là yêu thương. Nhưng sớm muộn sẽ có một ngày người ta tỉnh giấc, chẳng biết gọi tên thứ hạnh phúc, thứ yêu thương đã qua là gì? Chỉ biết rằng, khoảng trống trong lòng mỗi lúc một lớn lên trong vỏ bọc, để rồi mỗi người ngoài kia lại tiếp tục đợi chờ, có chăng là mãi mãi, cho hạnh phúc tới, cho yêu thương quay về.
Đỗ Quang Hiệu

Bao yêu thương để gom thành nỗi nhớ?

Cuối mùa đông, con đường nhỏ nằm im lìm trong lòng thành phố. Ngõ vắng, tiếng con chim chìa vôi đi lạc vọng lại phía cuối đường, nơi cây bàng già nằm đương đầu trước cơn gió lạnh. Trời miên man một dải màu xanh xao, lòng người lại càng trở lên vô định. Có nỗi nhớ nhen nhóm từ sâu thẳm về những ngày đã từng là hạnh phúc. Đâu đó có cơn gió lạnh mang theo yêu thương quay về, nhưng là những mảnh ghép từ khoảnh khắc của bao ngày xưa cũ, không còn đặn đầy, chẳng còn vẹn nguyên.

Thành phố những ngày này không buồn lãng đãng như vừa mới vào thu, cũng không mang cái vội vã của một ngày đầu đông mưa phùn lạnh giá nhưng lại gợi vào lòng hoài niệm về một buổi chiều không hẳn đã xa, khi anh còn nắm chặt đôi bàn tay bước về qua phố nhỏ, cứ ngỡ giây phút ấy đã là hạnh phúc nhất. Đâu phải cứ bước cùng nhau qua hết những con đường đã là cho tròn trĩnh yêu thương. Tôi đã từng cố gắng cho một yêu thương chưa trọn vẹn. Dù biết điều vốn dĩ thuộc về bản thân, thì có đi cho hết một vòng lớn, yêu thương xưa sẽ yên ả quay về. Nhưng có những điều nắm chặt, như nắm trong lòng bàn tay vạt nước, có hết sức thế nào thì đến cuối cùng, kẽ tay đâu giữ hết bình yên.
Yêu thương trong tôi từng là những điều giản đơn và bình dị. Như một buổi sớm bình minh trên biển, tôi tựa đầu vào vai anh đón ánh nắng đi về, như chuỗi ngày nối ngày bằng những cơn mưa phùn tưởng chừng dài đằng đẵng, anh ướt áo, vẫn đứng trước cửa hiên nhà, như biết bao lần anh ngồi kế bên, thả vào không gian những an yên như là mãi mãi… Đến giờ tôi mới biết, có gom cho trọn ngần ấy yêu thương, cũng chỉ đổi lại là những miền ký ức. Vậy mà vẫn muốn một lần nữa được quay lại, một lần nữa được đánh đổi, cho yêu thương…

Tôi đã thôi không nghĩ nhiều về những ngày bình yên ấý, giờ có chăng chỉ còn là mấy thoáng qua. Có đôi lúc ngồi một mình, dựa lưng bên ô cửa, tôi tự hỏi về những điều đã từng, suy cho cùng còn thiếu bao nhiêu yêu thương nữa mới giữ lại hạnh phúc ở cạnh bên. Đi qua hết những khoảnh khắc an yên, tôi mới nhận ra rằng đâu cần quá nhiều yêu thương, chỉ cần con người ta có niềm tin ở nhau là đủ, ắt sẽ bước bên nhau tới tận cùng những ngày hạnh phúc.

Yêu thương là những điều không sợ sẽ mất đi, chỉ sợ ở gần mà không chạm vào được. Yêu thương còn là những điều không sợ bị lãng quên, chỉ sợ có cố gắng biết bao nhiêu đi chăng nữa cũng chỉ như vô hình.

Tôi thường ghi lại trong nhật ký về những ngày còn có anh bên cạnh. Khoảng thời gian ít gặp nhau, tôi thường lưu lại bằng chữ “nhớ”. Cảm giác ở đâu đó có người để chờ đợi, để yêu thương đến giờ tôi vẫn chẳng thể nào quên được. Nó mang một dư vị rất riêng, dù biết những lúc như thế, bản thân không mấy an yên, nhưng trong sâu thẳm vẫn là cảm giác hạnh phúc. Không cần thật nhiều yêu thương, chỉ cần trong lòng mỗi người có một hình bóng và trái tim luôn hướng về nhau thế là đủ.

Người ta gom yêu thương cho những nỗi nhớ đặn đầy. Nhưng dù có mất rất nhiều thời gian thì không ai có thể cố gắng mãi vì một người không còn yêu thương mình nữa, dù đã từng là mãi mãi, đã từng chẳng thể chia xa. Tôi vẫn tin rằng suốt khoảng thời gian ấy, tôi và anh luôn dành cho nhau những vị trí thật quan trọng. Cho dù đến bây giờ, chia tay rồi, nhưng mỗi lần nghĩ về anh, vẫn hy vọng rằng một buổi chiều cuối đông như thế này chẳng hạn, ở một nơi xa xôi nào đó, đôi lúc anh vẫn nghĩ về tôi, về những nỗi nhớ đã an yên…
Đỗ Quang Hiệu

Người đặc biệt của ai đó...


Có những người đặc biệt với chúng ta đến nỗi dù người ấy đã đi xa rồi thì những nỗi nhớ khôn nguôi về họ vẫn còn tồn tại như chưa bao giờ xa cách. Nhưng rồi những thứ ấy cũng chẳng để làm gì cả, khi nỗi nhớ chỉ làm tim ta đau thêm và kỷ niệm cũng chẳng thể hiện hữu ngoài đời thật thêm một lần nào nữa.

Thật buồn khi tôi đã luôn giữ trong mình những ký ức xa xôi về một người đặc biệt như thế 5 năm rồi, kể từ khi tôi là một đứa trẻ 13 và khi ấy cậu bạn thân hàng xóm bỗng chốc nghẹn ngào nói câu chia tay trong một ngày đầy gió. Hôm ấy, màu xanh trong của biển phản chiếu trong đôi mắt tôi biến chuyển thành một màu xám xịt chỉ trong vài tích tắc. Từng cơn sóng mạnh mẽ xô vào bờ, vỗ vào từng vách đá cũng không át nổi tiếng khóc của tôi ngày đó. Cậu ấy nhìn tôi lặng im vì cậu cũng chỉ là một đứa trẻ bất lực giống như tôi, chẳng thể ngăn lại việc phải chuyển theo gia đình đến một nơi khác sống. Chúng tôi không thể làm gì, chỉ đành dành cho nhau một lời hứa hẹn: "chúng ta rồi sẽ gặp lại nhau".

Cậu là gì đó thật đặc biệt trong tôi khi hai đứa lớn lên bên nhau từ nhỏ, cùng đi học, cùng làm bài tập về nhà, cùng nhau chơi đùa, cùng chia sẻ cho nhau những món ăn ngon hay mấy chuyện từ vui buồn đến tào lao trong cuộc sống. Cậu là bức tường vững chắc bảo vệ tôi trước những trò bắt nạt đáng ghét của tụi nhỏ đồng trang lứa. Ấy vậy mà, cũng có ngày bức tường ấy rời tôi đi mất. Một phần cuộc sống của tôi đã theo cậu về vùng đất khác rồi.

Chúng tôi vẫn liên lạc với nhau, dù thưa thớt, khi không gặp lại nhau, mọi thứ cứ xa lạ dần đi. Hình ảnh cậu con trai tinh nghịch mà ấm áp ngày nào giờ hiện lên qua những bức thư cậu viết đã có sự đổi thay: có nét trưởng thành và mạnh mẽ. Cậu ấy học giỏi, tôi biết mà, cậu vốn thông minh từ bé. Cậu được nhiều người thích, tôi biết điều đó kể từ khi chúng tôi kết bạn với nhau trên facebook. Mạng xã hội làm hai chúng tôi gần nhau hay xa nhau hơn, tôi không biết. Chỉ là khi nhìn những bức ảnh cậu chụp với những người con gái khác, tôi tự cho mình cái quyền được ghen tuông.



Tôi trong cậu có đặc biệt không hay tôi đơn giản chỉ là cô bạn thuở bé chơi chung của cậu? Tôi tự hỏi mình ngàn lần câu ấy rồi lại nhận ra chỉ có cậu mới biết được câu trả lời. Suy cho cùng, ngày ấy chúng tôi chỉ là những đứa trẻ ngây thơ và cảm xúc về nhau thật khó định nghĩa. Chỉ có tôi mãi để hình ảnh cậu vào một góc đẹp nhất trong tim, cứ để thế thôi chứ tình cảm lại chẳng thể cất lên lời. Tuổi thanh xuân của tôi qua đi trong sự chờ đợi một điều gì đó rất mơ hồ và hư vô. Tôi có thể hy vọng vào điều gì đây, khi hai chúng tôi ở hai nơi xa cách và khi lớn lên cả hai đã thay đổi ít nhiều.

Định mệnh cho chúng tôi gặp lại nhau khi cả hai đã trưởng thành bước chân vào đại học. Tôi thi cùng một trường với cậu chỉ để tự mình mở ra cơ hội cho hai đứa gặp nhau. Ngày nhìn thấy cậu sau 5 năm xa cách, tôi run rẩy trong sự hạnh phúc lẫn ngượng ngùng. Bức tường của tôi quay lại rồi, người con trai ấy đang đứng trước mặt tôi, trưởng thành và ấm áp. Nụ cười của cậu tan trong ánh nắng vàng tươi của một ngày thu đẹp trời. Tôi tự nhủ, lần này sẽ chẳng để cậu đi mất nữa đâu.

Chúng tôi lại thân thiết với nhau...như những người bạn. Tôi chẳng thể nói câu "mình thích cậu" còn cậu ấy chẳng có dấu hiệu gì là thích tôi. Cậu ấy ở bên cạnh tôi ...thật gần, còn trái tim cậu lại ở bên một người khác, không phải là tôi. Cậu ấy vẫn quan tâm tôi như ngày thơ bé, nhưng tôi biết vẫn còn một cô gái khác mà cậu yêu quý hơn bất kỳ ai.

Ngày cậu thú nhận đã có người yêu, thật lòng tôi đã chẳng cảm thấy bất ngờ. Vốn dĩ chúng tôi chẳng là gì đặc biệt của nhau, lại xa cách chừng ấy năm và khi đã trưởng thành ai cũng cần tìm cho mình một bến đỗ. Chỉ là, tôi hy vọng quá nhiều, hy vọng về tôi, về cậu, về những kỷ niệm xa xưa chẳng thể quay về ấy, để rồi phải tự ôm lấy mình với những vỡ nát tổn thương. Tuổi thanh xuân của cậu, có lẽ rất vui dù chẳng có tôi bên cạnh. Tuổi trẻ của tôi, không có cậu, như đã mất đi một phần. Vì tôi biết mình ngốc nghếch, trẻ con nhưng vẫn nhất quyết để bản thân mình bản thân mình như vậy, nên tôi mới chờ đợi một thứ tình cảm quá ảo tưởng xa xôi.

Là thế đó, bức tường tôi yêu thương chưa bao giờ thuộc về tôi cả, nhưng tôi lại lấy những năm tháng đẹp nhất đời mình chỉ để hướng về nó và chờ đợi nó. Xa nhau, gặp lại rốt cuộc cũng chỉ để biết rằng chúng tôi chẳng thuộc về nhau. Lời hứa ngày xưa, hóa ra cũng chỉ có ý nghĩa như vậy. Cuộc đời, không phải vì chờ đợi quá nhiều mà mỏi mệt, mà mỏi mệt vì đã chờ đợi sai người. Tôi phải nói lời tạm biệt cậu thôi, để sau này khi xa nhau lần nữa, tôi chỉ nhớ chứ không chờ đợi cậu nữa đâu.

Tạm biệt cậu - người đặc biệt của ai đó!

May 28, 2016

Có những ngày thật lạ...


Có những ngày, chỉ biết nằm dài trong căn phòng quen thuộc, không chán chường hay mệt mỏi, chỉ là không muốn nhấc người dậy và bước ra không gian mở ngoài kia. Cứ nằm yên lặng trống rỗng, những suy nghĩ mơ hồ chưa kịp thành hình đã chợt rơi xuống vỡ tan.

Bỗng chốc, thấy ghét những âm thanh tưởng chừng đã trở thành một phần của cuộc sống, chỉ muốn tách ra khỏi bản hòa âm đầy ồn ào ấy và cất mình ở một chốn tĩnh lặng không ai. Những bản nhạc yêu thích chợt trở nên thừa thãi, chẳng biết do gu của mình đã đổi thay hay tâm trạng của bản thân không thể dùng những ca từ kia để xoa dịu. Trống rỗng, mờ mịt như tất cả phía trước của cuộc đời chỉ toàn là giấy trắng, và bản thân mình thì chẳng có cây bút nào để viết lên. Biết tìm kiếm ở đâu đây, cây bút mà chính mình đã làm thất lạc?

Có những ngày, chẳng muốn làm gì cả, cũng chẳng muốn nói chuyện với ai mà dù muốn, có lẽ cũng không ai nói chuyện với mình. Không thấy buồn hay cô đơn, chỉ thấy đời mình chẳng có gì thú vị. Ngày lặng lẽ trôi đi, ngày lằng lặng đến, đôi lúc giật mình mới biết, hóa ra mình cũng đã đi được chừng ấy thời gian. Những thứ trôi đi thì nhiều nhưng những điều đọng lại chẳng được bao nhiêu để cuối cùng, đôi bàn tay vẫn trắng.



Có những ngày, chỉ thấy xung quanh có duy nhất một màu giả dối. Không dám tin tưởng một ai cũng không dám tin tưởng chính mình. Cố gắng đi tìm những khuôn mặt thật sự đằng sau những lớp mặt nạ kia, nhưng cuối cùng chỉ lấy được sự thất vọng khôn cùng. Có lẽ, điều khó khăn nhất của cuộc đời là được sống thật với bản thân, vậy mà giờ đây bỗng chốc lại khao khát có thể làm được điều khó khăn ấy.

Có những ngày mà ngay cả việc nhìn ngắm bản thân trong gương cũng là một điều chán ghét. Khi không giải đáp được câu hỏi "mình là ai?" thì việc kia có khác nào đang ngắm nhìn một người xa lạ. Có thể lắm chứ, vì đôi khi đến suy nghĩ và hành động của chính mình cũng không giải thích nổi. Như lúc này đây, sao cứ suy nghĩ những điều vẩn vơ thế này?

Những ngày kì lạ rất nhiều, đó là những ngày mập mờ khó hiểu khi bản thân như trở thành một con người khác. Rồi những ngày lạ lùng trôi đi, để ngày mai, liệu một ngày quen thuộc có đến? Ngày mà ta dừng lại những câu hỏi kia, bước xuống đường, hòa mình vào những dòng âm thanh giả dối với chiếc mặt nạ còn chưa kịp gỡ ra!

May 23, 2016

Con gái khi yêu, đừng làm khổ mình


Khi yêu ai cũng có đôi phần mù quáng, luôn để lý trí ở đằng sau cảm xúc của trái tim. Con gái lại càng vậy, yêu rồi thường không kiểm soát được bản thân rồi lại tự làm khổ mình.

Lý trí của con gái khi sa vào lưới tình bỗng trở nên mong manh và yếu đuối trước những cảm xúc mãnh liệt bùng cháy yêu đương. Chính vì vậy mà có khi dù giả dối hiện diện rõ ràng ngay trước mắt, họ vẫn tự ám thị mình đó là sự thật. Dẫu biết người ta không yêu mình trọn vẹn mà vẫn khù khờ chấp nhận trao trọn tất cả những gì mình có cho người ta. Một số cô gái cho rằng "Yêu là cho đi không cần nhận lại", nhưng nếu cho nhầm người chẳng phải rất phí phạm hay sao? Cho dù chỉ là cho đi tình yêu mà không cần đáp trả, thì ít nhất cũng phải trao cho người xứng đáng với tình yêu ấy. Trao cho những người không cần nó, không tôn trọng nó thì người đau khổ cuối cùng vẫn chỉ là chính mình mà thôi.



Dù khi yêu cần sự cao thượng và hy sinh đi chăng nữa, con gái xin hãy nghĩ đến bản thân mình trước tiên khi đem lòng thương yêu một ai đó. Tổn thương trong tình cảm chẳng dễ chữa lành như người ta đã từng đồn đại, chỉ cần một lần đau là sẽ âm ỉ cả một đời. Một lần bị phản bội thôi cũng đủ để bạn mất niềm tin vào những đàn ông khác, vì thế khi yêu hãy yêu bằng một trái tim nóng và một cái đầu lạnh.

Hạnh phúc hay đau khổ suy cho cùng vẫn là do mình tự nắm giữ. Hãy nghĩ cho tương lai, cho cuộc sống của chính mình để có thể sáng suốt trong tình yêu. Trước những lời ngọt ngào đường mật hãy cảnh giác, trước những lời hứa hẹn, đừng vội tin. Với những kẻ bội nghĩa bạc tình, hãy đủ mạnh mẽ mà dứt khoát buông tay còn với những ai thờ ơ, lạnh nhạt với mình, hãy gạt đi mà yêu thương người khác.

Ai cũng vậy mà thôi, có đau khổ, tổn thương gì thì bản thân vẫn là người phải chịu đựng nhiều nhất, mình không nghĩ cho bản thân mình thì còn đợi ai nghĩ dùm cho?

May 21, 2016

Hãy sống cuộc đời của bạn


Chúng ta ai cũng có một cuộc sống của riêng mình, nhưng đôi khi chúng ta vẫn sống theo những gì người đời nghĩ, mơ giấc mơ và theo đuổi đam mê của họ - không phải của bản thân mình.

Chúng ta ai cũng muốn được sống thật với cảm xúc của mình, không dối lừa, giả tạo nhưng rồi ta lại cố mỉm cười với người ta chẳng ưa, lại gắng thiết lập những mối quan hệ lâu dài với kẻ mà ta chẳng hề muốn nhìn mặt. Ta muốn nhưng ta lại đổ lỗi rằng: vì cuộc đời không cho phép ta làm thế. Ta cho rằng ai cũng dối gian thì làm sao ta có thể trở thành một ngoại lệ, rồi cứ thế, ngày từng ngày trôi đi, ta chỉ nhìn cách sống của số đông rồi bắt chước làm theo một cách tự động, chẳng chọn lọc mà cũng không hề phản kháng. Chúng ta chạy theo số đông, cố gắng đuổi kịp họ cho dù đích đến của họ chưa hẳn đã là điều ta muốn. Được số đông công nhận giờ đã là một điều gì đó quan trọng hơn ước mơ của riêng ta rồi.

Ta cứ tự nhủ bản thân rằng mình mới là người lựa chọn con đường đi, nhưng rồi vẫn để mặc người đời lựa sẵn một đại lộ cho đôi chân bước tới. Không dám làm khác đi, ngại thử một điều mới, e dè làm người đầu tiên chỉ vì sợ vấp ngã, sẽ đau, sẽ bị chê cười. Ta thường thế, tự giam hãm mình trong suy nghĩ của thế giới ngoài kia, tự ám ảnh mình bởi định kiến của những người thậm chí chưa từng gặp mặt. Tiếng cười dè bỉu của người khác đáng sợ đến thế sao? Đáng sợ đến mức những đôi cánh kia đã dang rộng cả rồi, bầu trời kia ở phía trước kia rồi, mà rốt cuộc cũng chẳng thể nào bay lên vì những tiếng cười kia đã níu đôi chân lại.



Chúng ta chẳng có đôi tai nào hướng về phía sau và thậm chí đôi mắt cũng bẩm sinh được đặt ở phía trước, nhưng ta lại luôn nghe những lời bàn tán sau lưng và ái ngại những ánh mắt soi mói của mọi người? Ta tưởng rằng mình mạnh mẽ lắm, ấy thế mà một câu "không thể" của người khác cũng đủ làm ta do dự với một ước mơ, ấy thế mà lại tự cho phép mình bị tổn thương chỉ bởi những câu nói chê bai của một vài người rảnh rỗi.

Ta vẫn đang tồn tại đấy thôi, tồn tại trong hình hài của chúng ta nhưng suy nghĩ, tư duy đã thuộc về kẻ khác mất rồi. Và thế có khác gì là đã chết. Cứ mãi làm chiếc bóng của mọi người, đi làm không công cho những ước mơ của người khác đâu thể làm ta ngẩng cao đầu tự hào và hạnh phúc. Vì thế, đừng chết nữa, hãy tỉnh dậy và bước đi trên con đường mình muốn, cho dù nó chẳng phải là đại lộ dễ đi mà chỉ là con đường mòn lắm chông gai, thử thách. Hãy sống cuộc sống của mình vì ta chỉ có cơ hội một lần để làm thế mà thôi.

May 20, 2016

Con gái yếu đuối mới được yêu thương?


Trước mặt anh, em chưa bao giờ khóc. Không phải em mạnh mẽ, chỉ là... em không muốn anh phải đau nỗi đau của riêng mình em. Em chỉ muốn anh hạnh phúc, mãi vui cười như thể hai chữ buồn đau chưa bao giờ tồn tại.

Em không gọi đó là hy sinh, cũng không bao giờ trách móc khi anh dường như không đủ nhạy cảm để nhận ra em đang buồn, đang cố gắng giấu nhẹm nỗi đau. Nhưng đôi khi, chỉ là đôi khi thôi, em ước gì anh có thể biết được rằng đằng sau nụ cười, sự vô tư của em trước anh là những phiền muộn hàng ngày của cuộc sống, ước gì anh có thể hỏi em một câu: "em vẫn ổn chứ?", lúc ấy em sẽ không ngại ngần mà thành thật:"em không ổn đâu anh".

Vì em cứ cố tỏ ra mạnh mẽ hay vì anh quá vô tâm? Suy cho cùng, một cô gái cũng biết đau, biết buồn, cũng có những lúc yếu đuối cần một bờ vai nương tựa. Nhưng em trong anh có lẽ mãi chỉ là cô gái quá hạnh phúc chẳng bao giờ gợn một chút ưu tư. Vì em đóng kịch quá giỏi hay vì anh cố tình không nhận ra? Rằng em cũng cần anh chia sẻ, hỏi han, rằng em cũng như bao người con gái khác, có những lúc yếu lòng lắm, anh biết không?



Anh chăm sóc những người con gái khác, nhưng với em, anh để mặc em một mình. Một người tự lập, ghét dựa dẫm như em chẳng sao cả khi phải tự lo cho cuộc sống của mình. Nhưng thế đâu có nghĩa em không cần anh ở bên? Người yêu em ở đâu khi em bệnh, khi em bơ vơ giữa chốn xô bồ. Tổn thương, mệt mỏi trong em dâng đầy sau đôi mắt buồn ứa lệ, nhưng anh vẫn vui cười vì đâu đọc được cảm xúc của em. Anh cười, ừ thì em hạnh phúc. Chỉ là lại có thêm một dấu hụt hững vừa rơi rớt trong lòng.

Đôi khi, chỉ mong một lần được anh đối xử như cách người ta vẫn đối xử khi yêu thương nhau nhưng chưa một lần anh làm vậy. Anh bảo yêu em vì em khác những người con gái ngoài kia, rằng em rất mạnh mẽ. Nhưng chẳng lẽ, con gái cứ phải yếu đuối mới được người quan tâm?

Em không khác những người con gái khác đâu anh, mạnh mẽ thế nào vẫn đôi lần yêu đuối, gắng gượng đến đâu cũng cần anh bên cạnh lúc buồn. Rốt cuộc khi yêu, em vẫn chỉ là một cô gái thôi anh.

Apr 4, 2016

Người thứ ba đến sau mùa đông

Mùa đông năm nay thật lạnh. Gió đã trút rụng hết lá cây bàng già trước cửa -nơi anh vẫn đứng chờ em mỗi sáng- dù mới chỉ là đầu đông. Em đã kịp nhặt lại một chiếc lá vàng, giữ cho nó phẳng phiu trên một trang nhật ký, cuốn sách của những ngày xưa cũ, của những ký ức chẳng biết đến khi nào sẽ ngủ quên.
Mùa đông năm nay thật lạnh. Một con chim lạc bầy kêu tha lương trên đỉnh cây sồi già. Sáng hôm sau người ta thấy nó chết dưới gốc cây, an yên. Mùa đông vẫn lạnh.
Em ngồi một mình trong góc phòng, hướng ánh mắt nhìn về phía xa xăm, thành phố ngả nghiêng, hoàng hôn rơi nơi lỏng, trời túc tắc tối đổ sầm và ngã ba đường về trống rỗng. Không đèn, không xe, không tiếng bước chân người dao lang thang qua ngõ nhỏ, chỉ đằng đẵng phía xa, có chăng là xa lắm tiếng con tàu than thở đón ga về.
Nhạc phát lên, đó là những bài hát chúng ta thường nghe chung mỗi tối, em vẫn có thói quen lưu lại vào một file riêng, tên anh đề bên ngoài. Không vì lý do gì cả, chỉ là để cho em nhớ lại một quãng thời gian còn chưa xa lắm. Họ thường nói với nhau rằng, khi một người quan trọng bỗng trở thành một bản nhạc xưa cũ, nhắc đến tên, nghe lại lời mới có chút cảm xúc ùa về thì người ta đã không còn nằm ở chính giữa trong trái tim mình nữa. Em tin! Bên ngoài kia, có cơn gió từ một miền hoang hoải thổi dội vào tán cây gầy guộc không biết lạnh, không biết đau.



Đêm qua em có tự pha cho mình một cốc cà phê màu đen vị đắng, thứ nước uống trước đây anh vẫn dùng mỗi sáng. Có lẽ cái hương vị đó quá nặng nề khiến em không thể giữ vững nổi, cốc rơi, tay em bỏng, vậy là món quà cuối cùng anh tặng em còn giữ, đã không còn vẹn nguyên. Người ta thường nói với nhau: Cái gì đã vỡ là vỡ, có hàn gắn lại cũng chỉ toàn rạn nứt. Cái gì đã đứt, là đứt, có cố nối lại cũng chẳng tồn tại bền lâu. Cái gì đã đi là đi, dù níu giữ bao lâu cũng đâu còn là của riêng mình nữa. Và… cái gì đã quên là phải quên, có nhớ nhung mãi thì cũng chỉ là quá khứ. Em tin! Bên ngoài kia, nơi chiếc đèn cạnh cửa sổ vừa bật sáng, bóng một con thiêu thân nhập nhòe bay tìm hơi ấm, không biết mỏi mệt.
Có bức hình đóng khung đã cũ nằm úp ngược, anh có còn nhớ, đó là lần thứ hai mình hẹn hò, cũng vào mùa đông, nhưng năm đó là một mùa đông không mấy lạnh. Đi qua gần hết mùa mà cây bàng già vẫn chưa trơ trụi lá. Nơi gốc cây anh đứng mỗi ngày, tên hai đứa mình có khắc trên đã mờ dần, chỉ còn lại là những vết gạch ngang dọc mơ hồ về một buổi chiều cũ, chưa hẳn đã xa nhưng cũng chẳng thể nhớ nổi rõ ràng. Anh từng nói với em về sự rời xa, rằng mỗi con người là một khoảnh khắc. Họ đến rồi họ sẽ đi, không sớm thì muộn và bằng cách này hay cách khác. Có người đi đường ngắn, có người đi chặng đường dài, có người theo ta cả đời, cũng có người bỏ lại ta chỉ sau vài lần gặp gỡ. Nhưng mỗi người đều là một điều gì đó mà số phận gửi gắm, họ đều có mục đích, đôi khi chỉ để dạy ta một bài học. Em tin! Con nhện chăng tơ phủ kín mặt sau tấm hình đã lâu, nó đã rời bỏ tổ, không thấy vui, cũng chẳng mấy làm buồn.
Ở một nơi xa xôi nào đó, anh có còn nghe những bản nhạc mình đã nghe, uống cà phê đen đắng mỗi sáng thức dậy, giữ tấm hình mình từng chụp chung, và nhớ đến em như cách em vẫn làm? Tất nhiên là không rồi, vì em chỉ là người thứ ba.
Tác giả: Đỗ Quang Hiệu

Chỉ là chia tay thôi


Trời trở lạnh đột ngột vào những ngày cuối đông. Có cơn mưa vội vàng vắt ngang qua một buổi chiều buồn vô cớ. Chiếc lá rơi hờ hững phía hiên nhà, nơi một con mèo đen in bóng hình mờ nhạt trên mặt sân xám xịt. Nền trời cũng chẳng có màu khá hơn. Em dắt xe đi trên con đường ướt đẫm, nay vắng tanh, tiếng bước chân khẽ dội vào cơn mưa rơi lệch nhịp. Bàn tay không găng, chiếc khăn bỏ cặp và cơn gió thổi đến lặng người, nhưng cái lạnh thì không mấy rõ ràng như mùa đông năm ấy,…
Quán sửa xe nhỏ nằm ở phía cuối con đường, cái biển treo lọt thỏm trên thân một cây bàng già cỗi. Phía mái che, tiếng radio phát vang bài ca xưa cũ, em đã không khóc, dù có nghe trọn vẹn đến tận nốt cuối cùng của bản nhạc, cảm giác buồn da diết cũng không còn đi qua em nhiều như trước. Chỉ có một điều, cho đến tận bây giờ em vẫn thấy hối tiếc khi đã đẩy xe qua quán sửa cuối cùng trên suốt chặng đường về, dù đáng lẽ em phải quay lại lúc nhận thấy mình đã đi quá một quãng chưa hẳn xa…
Anh ngã xe, tay bị bó bột, một mình đối diện với cái lạnh trong căn phòng trống. Em đã không đến. Nếu là trước đây, em ở lại chẳng về, thổi vu vơ hơi ấm vào đôi bàn tay đầy trầy xước. Nhưng giờ đã khác, ngay cả như nếu vẫn còn thương anh nhiều như trước, em cũng vẫn ở đây, đưa chiếc xe về trên con đường ướt đẫm, vượt qua cả quán sửa cuối cùng, thẳng về nhà mà không lấy gì làm đắn đo. Vậy là mình đã chia tay.
Mình chia tay, anh vẫn đi công trình đều đặn, còn em vẫn lách cách ngồi viết bài bên khung cửa, thảng hoặc suy nghĩ vẩn vơ về những điều đã từng xảy ra nhưng cũng chỉ thoáng qua, mọi thứ vốn đã không còn nguyên vẹn, rõ ràng. Thiết nghĩ thứ đáng sợ nhất trên cuộc đời này là có một người nào đó mất đi mãi mãi. Còn mình chỉ là chia tay mà thôi, anh vẫn còn ở đây những lúc em cần, hẳn sẽ là vậy. Đôi khi chúng ta vẫn vô tình chạm mặt nhau trong một buổi chiều hoàng hôn về muộn, hoặc là em biết chính xác mình có thể đi đâu đó để tìm anh, quan trọng chúng ta vẫn ổn, thế là đủ.



Mình chia tay, không mấy khó khăn để em đi trên những còn đường xưa cũ, dù mất một thời gian đầu, bất giác em cũng đã từng hơn một lần quay lại, chỉ là để chắc chắn không phải mình vừa mới đi qua một hình bóng từng rất đỗi thân quen. Những ngày sau này thì không, em đã bước qua từng nơi một mạch, đôi lúc hơi chạnh lòng khi bắt gặp phía ghế đá, vốn có một khoảng thời gian như thể là của riêng hai đứa mình, họ ngồi cười với nhau tựa thuở ban đầu ấy.
Năm nay không có ngày kỷ niệm mình chia tay, vậy là phải chờ thêm vài năm nữa tháng hai mới có hai chín ngày. Sáng, em dọn dẹp lại một góc của gian phòng, một năm rồi em không cho ai động tới, bản thân em cũng vậy. Chiếc tủ bị kẹt khóa, bụi bám và mạng nhện giăng đầy vào một miền ký ức đã từng nghĩ sẽ chẳng khi nào ngủ quên. Chiếc đồng hồ bụi phủ kín mờ cả hàng chữ, bên trên, kim giờ và kim phút đứng yên, cách xa nhau những nửa vòng mặt số. Rõ ràng, khi còn sống, cứ mỗi giờ, chúng mải miết chạy cả vòng lớn chỉ để vụt qua nhau một lần… Những thứ còn lại em đã đặt vào hộp đóng kín, băng dính dán ngoài, ngày hôm nay em chưa muốn mở.
Trời ngớt mưa, cái lạnh tràn về mỗi lúc một rõ rệt, em vẫn ngồi bên khung cửa, nhìn tận phía ánh sáng xa xăm giữa đỉnh đồi, có cánh dơi bay ngả nghiêng rồi tan vào bóng tối, thoáng mờ hồ. Ngoài kia, đài phát thanh lại vang lên bản nhạc ấy, họ đã cắt phần nhạc dạo ban đầu. Em vừa soạn email gửi anh, tin nhắn được lưu vào bản nháp, đánh số 93. Ngày mai em sẽ bay tới một đất nước xa lạ, cuốn nhật ký này sẽ để lại nơi đây.
Tác giả: Đỗ Quang Hiệu

Người đi sau mùa đông

Mùa đông năm nay thật lạnh. Gió đã trút rụng hết lá cây bàng già trước cửa -nơi anh vẫn đứng chờ em mỗi sáng- dù mới chỉ là đầu đông. Em đã kịp nhặt lại một chiếc lá vàng, giữ cho nó phẳng phiu trên một trang nhật ký, cuốn sách của những ngày xưa cũ, của những ký ức chẳng biết đến khi nào sẽ ngủ quên.
Mùa đông năm nay thật lạnh. Một con chim lạc bầy kêu tha lương trên đỉnh cây sồi già. Sáng hôm sau người ta thấy nó chết dưới gốc cây, an yên. Mùa đông vẫn lạnh.
Em ngồi một mình trong góc phòng, hướng ánh mắt nhìn về phía xa xăm, thành phố ngả nghiêng, hoàng hôn rơi nơi lỏng, trời túc tắc tối đổ sầm và ngã ba đường về trống rỗng. Không đèn, không xe, không tiếng bước chân người dao lang thang qua ngõ nhỏ, chỉ đằng đẵng phía xa, có chăng là xa lắm tiếng con tàu than thở đón ga về.
Nhạc phát lên, đó là những bài hát chúng ta thường nghe chung mỗi tối, em vẫn có thói quen lưu lại vào một file riêng, tên anh đề bên ngoài. Không vì lý do gì cả, chỉ là để cho em nhớ lại một quãng thời gian còn chưa xa lắm. Họ thường nói với nhau rằng, khi một người quan trọng bỗng trở thành một bản nhạc xưa cũ, nhắc đến tên, nghe lại lời mới có chút cảm xúc ùa về thì người ta đã không còn nằm ở chính giữa trong trái tim mình nữa. Em tin! Bên ngoài kia, có cơn gió từ một miền hoang hoải thổi dội vào tán cây gầy guộc không biết lạnh, không biết đau.



Đêm qua em có tự pha cho mình một cốc cà phê màu đen vị đắng, thứ nước uống trước đây anh vẫn dùng mỗi sáng. Có lẽ cái hương vị đó quá nặng nề khiến em không thể giữ vững nổi, cốc rơi, tay em bỏng, vậy là món quà cuối cùng anh tặng em còn giữ, đã không còn vẹn nguyên. Người ta thường nói với nhau: Cái gì đã vỡ là vỡ, có hàn gắn lại cũng chỉ toàn rạn nứt. Cái gì đã đứt, là đứt, có cố nối lại cũng chẳng tồn tại bền lâu. Cái gì đã đi là đi, dù níu giữ bao lâu cũng đâu còn là của riêng mình nữa. Và… cái gì đã quên là phải quên, có nhớ nhung mãi thì cũng chỉ là quá khứ. Em tin! Bên ngoài kia, nơi chiếc đèn cạnh cửa sổ vừa bật sáng, bóng một con thiêu thân nhập nhòe bay tìm hơi ấm, không biết mỏi mệt.
Có bức hình đóng khung đã cũ nằm úp ngược, anh có còn nhớ, đó là lần thứ hai mình hẹn hò, cũng vào mùa đông, nhưng năm đó là một mùa đông không mấy lạnh. Đi qua gần hết mùa mà cây bàng già vẫn chưa trơ trụi lá. Nơi gốc cây anh đứng mỗi ngày, tên hai đứa mình có khắc trên đã mờ dần, chỉ còn lại là những vết gạch ngang dọc mơ hồ về một buổi chiều cũ, chưa hẳn đã xa nhưng cũng chẳng thể nhớ nổi rõ ràng. Anh từng nói với em về sự rời xa, rằng mỗi con người là một khoảnh khắc. Họ đến rồi họ sẽ đi, không sớm thì muộn và bằng cách này hay cách khác. Có người đi đường ngắn, có người đi chặng đường dài, có người theo ta cả đời, cũng có người bỏ lại ta chỉ sau vài lần gặp gỡ. Nhưng mỗi người đều là một điều gì đó mà số phận gửi gắm, họ đều có mục đích, đôi khi chỉ để dạy ta một bài học. Em tin! Con nhện chăng tơ phủ kín mặt sau tấm hình đã lâu, nó đã rời bỏ tổ, không thấy vui, cũng chẳng mấy làm buồn.
Ở một nơi xa xôi nào đó, anh có còn nghe những bản nhạc mình đã nghe, uống cà phê đen đắng mỗi sáng thức dậy, giữ tấm hình mình từng chụp chung, và nhớ đến em như cách em vẫn làm? Tất nhiên là không rồi, vì em chỉ là người thứ ba.
Tác giả: Đỗ Quang Hiệu 

Khoảng cách

Tôi với em gái mình thường không hay trò chuyện nhiều. Lúc còn nhỏ chúng tôi cũng chẳng hay cãi cọ tranh giành gì nhau như những đứa trẻ nhà khác. Về một phần nào đó, thì ba mẹ tôi cũng tự hào về điều đó. Nhưng ở một phần nào khác, tôi lại nghĩ nó thường vô tình tạo ra giữa chúng tôi một khoảng cách nhất định. Chúng tôi thường không hay chuyện trò gì nhiều.
Có người lại nghĩ đó là một tác hại vô hình của việc lúc nhỏ hai anh em không cãi cọ nhau. Tôi thường hay nhìn về nhiều phía. Đôi khi, tôi thấy nó đúng thật. Đôi khi cũng thật là mệt mỏi.
Em gái tôi thích thời trang, không phải ở việc một con người thường hay ăn mặc trưng diện thì có thể nói, người đó thích thời trang. Em gái tôi thích thời trang ở một khía cạnh khác. Em vẽ nó. Em vẽ nên bất kỳ một bộ quần áo, mũ, váy đủ các thể loại phụ kiện lủng lẳng nào. Em vẽ nó trong suốt quãng thời gian tuổi thơ của chúng tôi, vẽ tới mức cho đến một ngày em muốn mở hẳn một công ty thời trang lớn, một công ty thời trang có thể sánh bước với những hãng thời trang nổi tiếng thế giới. Sau này, khi nhìn lại, chúng tôi thường cười phá trước những ý tưởng của mình về một Dior hay Gucci của Việt Nam.
Cũng có thể vì những ý tưởng đó mà em tôi không có thời gian để cãi cọ với tôi, để chúng tôi bóc tách dần cái ranh giới khoảng cách giữa hai anh em.
Cũng có thể, vì sau này tôi chọn một công việc khiến tôi phải rời xa vị trí của mình bất cứ lúc nào. Rời xa gia đình chúng tôi. Em tôi không nói, nhưng tôi luôn biết em ủng hộ mình. Dù mẹ tôi ngăn cấm. Dù cha tôi chẳng nói gì. Dù em tôi cũng chẳng nói gì. Tôi nhớ đó là năm tôi 18 tuổi và thi đậu ngành truyền thông của một trường đại học dưới thành phố.

Thành phố khiến tôi bận rộn hơn và chẳng có thời gian để nghĩ nhiều tới gia đình mình hay nghĩ tới cái khoảng cách được tạo ra trong thời gian tuổi thơ của hai anh em.
Thành phố cũng khiến tôi không nghĩ nhiều tới ước mơ trở thành một nhà thiết kế thời trang, người chủ một hãng thời trang nổi tiếng thế giới, những điều to lớn hiển hiện trong cái đầu nhỏ bé đó. Sau này, khi nhìn lại những bức thiết kế của em tôi trong một lần dọn nhà, lòng tôi chực trào dâng lên một cảm xúc khó tả. Khi đó, tôi biết rằng, mình đang đánh rơi nhiều thứ quá.
Sau này, em gái tôi cũng chẳng thể tiếp tục nuôi dưỡng ước mơ, niềm đam mê thời trang của mình. Dĩ nhiên cũng chẳng bao giờ trở thành một nhà thiết kế thời trang đúng nghĩa. Sau này, tôi cũng thấy em tôi mua một cái máy khâu, rồi em may vá, may cho bố mẹ tôi, may cho hàng xóm, hay những người thân thích của tôi.
Ấy là khi, em tôi trở thành một người dạy trẻ. Em nói, muốn trở thành một người dạy trẻ, như ước mơ thời trang, em tôi muốn trở thành một người dạy trẻ. Thời gian sau đó, tôi cũng hay về nhà, sau vài đợt ốm của bố tôi. Chúng tôi càng lớn, thì ba mẹ tôi càng già đi, đó là lẽ đương nhiên trong cuộc đời.
Tôi cũng không bao giờ hỏi em gái tôi về cái khoảng cách mà chúng tôi tự vẽ ra trước đó nữa. Có hỏi em tôi cũng chỉ cười và bảo rằng:
“Đọc Bắt trẻ đồng xanh đi”.
Chúng tôi cùng cười. Và đó là một ngày chủ nhật, trong ánh nắng chiều, bên những ô cửa sổ hình ô van nhìn ra phía ngoài cánh đồng cải.
Theo thời gian, thì những khoảng cách sẽ cứ thế bị xóa nhòa.
Tác giả: Nguyên Nguyên

Apr 3, 2016

Người lạ


Có yêu thương nào chẳng nguội lạnh không anh. Làm sao để giữ lửa cho mãi luôn rực cháy? Ngọn lửa nào cũng vậy, sẽ huy hoàng lúc được châm thêm mồi đốt. Đam mê nào cũng vậy, sẽ nhiệt huyết lúc mới bắt đầu đi. Còn tình yêu anh và em… em nên gọi nó là gì cho đúng anh nhỉ?
Vào thời khắc cuối đông, khi bàn tay đan chặt bàn tay, khi đôi môi còn chứa chan mộng ước. Khi tất cả đã vùi mình vào trú ngụ. Riêng anh và em lại bắt đầu đi tìm thứ ấm áp để sưởi cùng nhau.
Anh đã từng nói với em, sẽ chẳng rào cản nào ngăn đôi ta cùng bước. Cười tít mắt trong cái giá lạnh đêm đông, em vô tư, ngây dại, cả tin. Lòng mênh mang tự cho phép mình say trong lời nói, ngây ngất chẳng muốn buông lơi…. Mọi thứ cứ thấm dần, quyện hòa vào từng tế bào như muốn vỡ tung ra vì căng mộng. Em như tắt thở trong cái gọi là không tên!

Mờ nhạt, lảo đảo…
Em ngập ngừng…
Nghẹn ứ!
Là anh đó, em còn mãi say sưa vào anh, em còn mãi kiếm tìm anh trong cơn mưa tuyết trắng. Nơi đó dẫn lối tim em!
Xót xa đến tột cùng, cùng một không gian nhưng duy chỉ có em ở lại.
Gió đông nào cuộn anh vào cơn lốc, làm đóng băng cả trí nhớ của anh. Mang anh đi về một miền không tên. Nơi chỉ có mình em thổn thức.
Tại ngọn gió hay tại tình ta, chẳng trách anh và em yêu nhau vào mùa đông làm gì. Rồi mọi thứ cũng sẽ đóng băng và tan chảy.
Em trôi dạt về một miền nỗi nhớ
Thét gào tên anh trong quằn quại đến nhói lòng
Tim em ư, trao hết cho anh rồi
Anh đã đi và mang theo cả nó
Nhẫn tâm lắm anh mang cả hồi ức
Để em bơ vơ chốn lạnh giá không người…
Cất nó vào một góc nhỏ nha anh
Để có cái gọi là kỉ niệm
Em sẽ dành một ngăn cho người lạ
Phải chăng anh là lối nhỏ em về?
Mỗi mùa đều có vòng lặp lại
Riêng mùa yêu đi mãi chẳng ngoảnh đầu.
Anh và em người dưng hai ngả. Rẽ lối nhỏ chẳng gặp nhau bao giờ.
Chóng vánh! Quay quắt một mối tình heo hắt cả lối đến lẫn đường đi. Em lỡ dại cứ mãi nhớ về nó. Trót gửi yêu thương vào giấc mộng ban đầu. Thôi thì:
Ngủ yên mày tim nhé
Đừng ủy mị, sướt mướt nũa nghe không?
Dành một ngăn cho mày rồi đấy
Người dưng à, anh chiếm cả tim tôi!

Nhạt Nắng - Team Nhật Kí Của Tôi

Hai chiếc comle trắng

Chúng tôi vẫn thường mơ về hai chiếc áo comle trắng, thánh đường cùng những lời chúc phúc của mọi người và hưởng trọn niềm hạnh phúc trong vòng tay ấm áp của gia đình. Thế nhưng với chúng tôi điều đó thật xa vời, nó như một giấc mơ mãi mãi chẳng thể trở thành sự thật.
Một ngày nắng trải đầy trên từng cánh hoa hồng tươi thắm, người người ăn mặc sặc sỡ, mỉm cười chuyện trò cùng nhau trong lễ đường tết đầy những đóa hoa hồng xen kẽ những đóa cẩm chướng u buồn. Vị Cha Xứ nở nụ cười đôn hậu nhìn anh bước vào trong chiếc áo comle trắng, cánh hoa cẩm chướng hồng nhạt đính chặt bên ngực trái, anh bước đi với đôi mắt đượm buồn, miệng gượng cười nhìn người đi bên cạnh mình... nhưng đó không phải là tôi.

Trong góc lễ đường, tôi đứng lặng im dõi theo anh trao nhẫn cưới cho người sẽ cho gia đình anh những đứa cháu, người được hợp pháp bên anh cả cuộc đời này. Và khi nghe khóe mắt mình có gì đó cay cay, tôi vội vã rời khỏi giấc mơ tàn lụi ấy, tìm về góc bình yên trong căn phòng nhỏ, đóng chặt tất cả cánh cửa, tôi ngồi thu mình trong bóng tối, gom tất cả những kỷ niệm giờ đã là quá khứ mang cất vào trong chiếc hộp gỗ và ôm siết nó vào lòng nức nở. Khoảnh khắc ấy... cơn đau ấy khiến trái tim tôi dường như không còn gì để tan nát được nữa. Hạnh phúc chỉ khiến con người thêm đớn đau vậy sao ai ai cũng cố tìm hạnh phúc?
Một buổi chiều trời mưa to, tôi thấy anh đứng nép mình bên mái hiên đối diện công ty tôi làm. Anh đó lặng lẽ nhìn... Tôi bên khung cửa kính thấy lòng xót xa... tan nát...
Tôi nhớ về ngày trước, anh từng nắm tay tôi chạy trốn giữa cơn mưa, lạnh buốt cả cơ thể nhưng lòng ấm áp lạ kì. Có những ngày tan học, anh đứng chờ tôi trong bộ trang phục công sở dưới ánh nắng chiều vàng vọt mỉm cười vậy tay gọi tôi khiến tôi phải xấu hổ với đám bạn. Hay ngồi bên bờ sông đêm đầu tựa vào vai anh nhìn sóng nước lặng lẽ xuôi dòng rồi thì thầm chuyện của ngày mai... Tất cả những ký ức cứ ùa về trong tâm trí đến nỗi phải nói dối đồng nghiệp rằng "Bụi bay vào mắt chứ có gì đâu!"

- Di -

Mar 14, 2016

Ngày hôm nay, có một người hạnh phúc


Ngày hôm nay, có một người hạnh phúc.



Tôi lục tìm lại những hồi ức không vui. Thấy người vẫn xinh như thế, rất xinh. Tôi bất giác cười. Chẳng phải cái hạnh phúc của người chính là điều tôi đôi lần mong mỏi? Và chưa từng có một quy định nào chỉ ra rằng: con người ta nếu đã thương nhau thì phải thuộc về nhau, bởi lẽ khi thuộc về nhau, chưa chắc người ta sẽ tiếp tục giữ trong mình một niềm thương. Nếu nhận ra những khác biệt không cách nào khỏa lấp, nếu mình chệch khỏi quỹ đạo nhau một khoảng quá xa và quay về khi không còn trong nhau cái ấm áp được sát lại thì trong khoảng cách kia, ta vẫn có thể chọn một nụ cười.

Ngày hôm nay, có một người hạnh phúc

Khoảnh khắc buông lơi đâu chỉ có những niềm đau, và những gắng gượng níu giữ một dáng hình sẽ chẳng cận kề bên mình đâu chỉ toàn là những ngốc nghếch.
Người đến bên ta, cho ta một ấn tượng để ta thương rồi cho ta ngỡ ngàng nhận ra những khoảng cách. Chẳng có gì làm con tim bối rối bằng việc lòng vừa mới trót thương nhau rồi nhận ra khoảng cách trong nhau.
Ta thương một người nhưng chẳng thể nào cất lên những yêu thương ấy bằng một giọng nói làm cho ai kia cảm nhận được sự chân thành:
Họ quay đi:
- Đừng bao giờ nói thương tôi.
Ta thương một người, để nghe những khắc khoải bỏ ngỏ nơi con tim họ:
- Thực ra không có ai hiểu tôi. Và tôi cứ giữ cái vỏ bọc mạnh mẽ của mình. Để rồi cuối cùng, vẫn chỉ có mình tôi trong cái bề ngoài mạnh mẽ ấy.
Họ quay lưng, vì trái tim họ đã thừa những thất vọng, là vì niềm tin họ đã vùi chôn thật sâu trong vô vàn lớp vỏ bọc của những mạnh mẽ gắng gượng bên ngoài, của những khác biệt về cá tính.
Ta nghe đâu đó trong con tim mình là những đồng cảm. Trong một giây, ta lo sợ bâng quơ cho cái khoảnh khắc mà khóe mắt họ ướt nhòe. Hoặc nếu ta tin khóe mắt họ không ướt thì ta lại lo rằng những dịu dàng của ai sẽ chẳng khi nào hóa thành những giọt nước mắt được nữa. Còn gì buồn hơn khi con người ta cứ cười mãi – trong những gắng gượng và chênh vênh.
Có thể bạn muốn đọc: Lạc giữa cô đơn
                                    Đi qua phút ban đầu 1/Đi qua phút ban đầu 2
                                    Mùa yêu cũ
                                    Viết cho những nỗi buồn rất đẹp
                                    Ngày hôm nay, có một người hạnh phúc
Ngày hôm nay, có một người hạnh phúc


Có những xúc cảm chẳng thể nào cất lời để rồi lẩn sâu vào trong cơn mưa, hòa vang cùng khúc ca tí tách dội vào tâm trí âm hưởng của những điệu nhạc còn viết dở.
Và lạc khỏi nhau.
Không buồn, không đau. Nhưng cũng chẳng thể nhạt nhòa.
Có thể bạn muốn đọc: Tản mạn Nguyên Bảo
                                     Truyện ngắn Nguyên Bảo
Để rồi gặp lại. Ta gặp lại một người “chưa từng là gì của nhau” trong nụ cười trên môi người ấy – hạnh phúc. Tim ta bỗng ấm lên.
Chẳng phải niềm hạnh phúc trên đôi môi kia là điều ta đã từng mong sao.
Chợt nhận ra ta vẫn nhớ ngày tôi với người của một cái duyên đã cũ. Và cái nụ cười hạnh phúc ấy, chắc chắn sẽ làm cho cuộc sống của tôi mang thêm một sắc màu nào đó không phải nỗi buồn. Nụ cười ai đó, phản chiếu qua gương mắt tôi, người có hiểu.
Có hiểu hay không thì giờ cũng không quan trọng nữa, khi mọi thứ đã qua.
Có những hạnh phúc man mác buồn.
Có những hạnh phúc giản dị mang tên: cầu mong cho nhau….
Ngày hôm nay, có một người hạnh phúc!
Theo dõi tôi tại: Page Nguyên Bảo

Mar 9, 2016

Đi qua phút ban đầu (2)

Đi qua phút đầu. Ta cần biết chời đợi. Ai chẳng muốn có một người đợi mình. Ai chẳng thèm khát được thử một lần ngây ngô thả hồn đi hoang, kiếm tìm những giọt mến thương đọng trên nhánh cỏ buổi sớm. Dù biết đôi khi những điều ta tìm thấy chỉ vẹn nguyên trong một khoảnh khắc nhưng khi yêu, trái tim người ta sẽ đủ can đảm để hiểu: nếu giữ trọn một khoảnh khắc thì khoảnh khắc sẽ là vĩnh cửu. Và phải chờ nhau. Đừng chờ người trong đơn phương, hãy chờ người trong đồng điệu. Để kiếm tìm đồng điệu, ta phải khẽ khàng.
Tâm trí tôi tự nhủ lại lời tôi nói với em:
“thế nhưng phải chờ, và phải thật khẽ khàng”
Chờ một niềm thương đủ cho ta tin rằng mình đặc biệt trong tim một người. Chờ một nửa tâm hồn mình về kịp với chuyến tàu ghép những ánh mắt.

Xem lại: Đi qua phút ban đầu (1)
2. Tôi chọn đợi chờ.
Phía sau duyên may, đó là sự lựa chọn.
Phía sau những cảm giác mới mẻ thi nhau ùa về trong một tình cảm cũ đã từng là nỗi đau rồi cũng sẽ là sự lựa chọn.

Đi qua phút ban đầu


Có một sự lựa chọn làm trái tim tôi bỗng nhận thấy điều gì đau nhói. Sự lựa chọn khi đứng trước em.
Tôi còn nhớ như in ngày duyên may mang chúng ta đến với tình yêu. Ngày hôm đó, tôi biết mình cô đơn. Ngày hôm đó, tôi biết màu mắt em lấp lánh. Và lạc nhịp.
Tôi còn nhớ thứ cảm xúc khi còn chưa lạc nhịp. Ấy là lúc ta khẽ chạm trong ánh mắt nhau, là khi em can đảm mở lòng, một chút để tôi nhận ra niềm vồn vã bỏ ngỏ. Tôi nói với em:
- Mở lòng chưa bao giờ đồng nghĩa với ngây ngô.
Trước ánh nhìn lóng lánh, tôi nói tiếp:
- Thế nhưng phải chờ, và thật khẽ khàng…
Ai chẳng muốn có một người đợi mình. Ai chẳng thèm khát được thử một lần ngây ngô thả hồn đi hoang, kiếm tìm những giọt mến thương đọng trên nhánh cỏ buổi sớm. Dù biết đôi khi những điều ta tìm thấy chỉ vẹn nguyên trong một khoảnh khắc nhưng khi yêu, trái tim người ta sẽ đủ can đảm để hiểu: nếu giữ trọn một khoảnh khắc thì khoảnh khắc sẽ là vĩnh cửu. Và phải chờ nhau. Đừng chờ người trong đơn phương, hãy chờ người trong đồng điệu. Để kiếm tìm đồng điệu, ta phải khẽ khàng.
Tâm trí tôi tự nhủ lại lời tôi nói với em:
“thế nhưng phải chờ, và phải thật khẽ khàng”
Chờ một niềm thương đủ cho ta tin rằng mình đặc biệt trong tim một người. Chờ một nửa tâm hồn mình về kịp với chuyến tàu ghép những ánh mắt.

đi qua phút ban đầu


Mối tình đầu thứ hai đi qua, tôi lại thấy mình trong những khoảng lặng cũ kĩ.
Tôi đếm những lạc nhịp ngày duyên may đặt ta vào sự lựa chọn, để rồi hoang hoải với quá khứ vừa lặp lại trong trí óc.
Tôi tự hỏi: mình còn gì để chờ.
Tôi còn gì để chờ khi mái tóc dài kia không làm ánh mắt tôi chìm trong màu óng tha thướt nữa, nó đã cũ quá rồi. Rồi còn gì để chờ khi nhận ra rằng trên thế gian này có những giọng nói dịu dàng hơn giọng nói đang thì thầm với tôi?
Vượt qua khoảng trống chứa đựng mối tình đầu thứ hai. Vượt qua những chênh chao lặp đi lặp lại tôi mới nhận ra một điều: đến một độ tuổi nào đó, niềm thương sẽ đủ sức thay thế cho nỗi đau.
Tôi sẽ giải thích rõ hơn cho điều ấy: đến một độ tuổi nào đó, niềm thương sẽ đủ sức thay thế cho nỗi đau. Nếu ngày xưa, tôi cứ ru nỗi đau ngủ và được một thời gian, nó lại thức thì giờ đây điều ấy ít xảy ra hơn – nó được thay thế bằng một điều khác, một sự thức giấc khác. Sự thức giấc của niềm thương.

Tôi gặp lại người quen trong dáng hình người lạ.
Tôi đi qua mối tình đầu thứ hai.
Tôi gặp lại những dịu dàng trở về từ đôi ba cảm xúc ngỡ đã nhạt. Khi xúc cảm trở lại, nó trở thành cái tình. Ngày hôm qua tôi quên một nỗi nhớ có lúc ngỡ là tất cả, ngày hôm nay, tôi thấy mình lại cần nó – để cất tiếng gọi, và rồi nó quay trở lại.
Hóa ra tình cảm là phải chờ.
Chờ đợi cũng chính là một sự lựa chọn!
Đi qua mối tình đầu thứ hai, tim tôi lại thổn thức trong một bóng hình, một cảm giác thân quen. “Ai rồi cũng sẽ có một lần yêu, một lần quên và một lần bắt đầu lại những cảm xúc xưa cũ”, phải rồi. Và có khi, những “một lần” kia diễn ra trong cảm xúc ta về một người.
Ngày tôi biết đến niềm chờ, chợt nhận ra xa cách cũng là một kiểu duyên may!
- hết -
Nguyên Bảo
Theo dõi tôi tại: Page Nguyên Bảo

Đi qua phút ban đầu (1)

Có một khoảng thời gian được đặt tên là "phía sau phút ban đầu". Phía sau phút ban đầu là những giây lặng. Đã từng có một thời gian, tôi cứ nghĩ những giây lặng đó sẽ là những hoang mang mãi. Đó là khi nụ cười tôi ngỡ rành cho riêng mình chợt hé với một người khác, là khi những dịu dàng bắt đầu quen thuộc để rồi nhàm đi trong tôi. Tôi cứ ngỡ người ta yêu thương là để tìm kiếm những niềm đau.
Chẳng phải thế sao, khi mà người ta, trong một phút,dùng hết can đảm để mở cánh cửa hồn mình, chạm tới nhớ thương nhau để rồi chỉ mất một giây để chệch khỏi quỹ đạo của thứ nhớ thương cứ ngỡ là tất cả ấy. Có niềm đau nào dai dẳng bằng niềm đau của những xúc cảm vô định không thể hóa thành những bình yên hoặc giọt nước mắt.

1. Phía sau Duyên may.

Tôi đọc một mẩu chuyện về “duyên may và sự lựa chọn”.
Mẩu chuyện mở đầu như sau:
“Khi ta gặp được đúng người ta yêu, ở đúng vào một nơi nào đó, vào đúng một thời điểm nào đó. Ðó là duyên may.
Khi bạn gặp ai đó làm lòng bạn xao xuyến. Ðó không phải là một sự lựa chọn.Ðó là duyên may.
Khi bạn gặp tiếng sét ái tình (và không ít những đôi lứa đến với nhau từ đây) thì chắc chắn không phải là một sự lựa chọn. Ðó là duyên may.”
Duyên may là những phút bồng bềnh nhớ thương ban đầu. Duyên may không hề vô nghĩa. Trái đất nơi chúng ta sống đúng là tròn nhưng gặp nhau nào có dễ! Trên dòng người đông ngoài kia, chúng ta có mấy người đã từng quen, đã từng biết? Tìm được nhau trong những ồn ã của tim, đó là điều chẳng dễ dang gì. Và duyên may, vi thế thật đáng trân quý.

Đi qua phút ban đầu


Nhưng ai rồi cũng đi qua những chênh vênh của “duyên may” để đến với một trạng thái cảm xúc khác. Long lanh mắt nhau trong phút ban đầu rồi cũng nhạt dần, nụ cười duyên xinh xắn tới một giây phút rồi cũng sẽ không còn sức hút nữa. Đó là lúc tình cảm rơi vào giây lặng.

Phía sau phút ban đầu là những giây lặng.
Đã từng có một thời gian, tôi cứ nghĩ những giây lặng đó sẽ là những hoang mang mãi. Đó là khi nụ cười tôi ngỡ rành cho riêng mình chợt hé với một người khác, là khi những dịu dàng bắt đầu quen thuộc để rồi nhàm đi trong tôi. Tôi cứ ngỡ người ta yêu thương là để tìm kiếm những niềm đau.
Chẳng phải thế sao, khi mà người ta, trong một phút,dùng hết can đảm để mở cánh cửa hồn mình, chạm tới nhớ thương nhau để rồi chỉ mất một giây để chệch khỏi quỹ đạo của thứ nhớ thương cứ ngỡ là tất cả ấy. Có niềm đau nào dai dẳng bằng niềm đau của những xúc cảm vô định không thể hóa thành những bình yên hoặc giọt nước mắt.
Giây lặng của tôi - qua nhiều lần lỡ hẹn – nó cứ mãi mang sắc màu hoang mang…

Hoang mang, để tôi viết lên những câu thơ như thế này:
“Khi mọi thứ bắt đầu
Anh vẫn ngỡ như chưa có gì cả
Bao nhiêu lần yêu, bấy nhiêu câu chuyện vội vã
Cứ đến rồi đi, cứ nhớ để rồi quên”
Những câu thơ đó hoàn toàn không phải là chút vu vơ của lòng. Đó là những cảm xúc rất thật! Những xúc cảm của một kẻ lạc trong những im lặng hoang mang….

Đi qua phút ban đầu


Rồi đi qua những lạnh lẽo của mùa đông xúc cảm, trái tim tôi lại được thắp lên – khi mà nắng xuân vừa về.
Thế mới biết, những yếu mềm đôi khi cũng chất chứa trong nó sự mạnh mẽ. Và giọt nước mắt nào rồi cũng sẽ khô. Vết thương cũ lành, tôi quên đi những buồn đau mà bước tiếp. Ai rồi cũng sẽ một lần yêu, một lần quên và một lần bắt đầu lại những cảm giác xưa cũ như thế. Để bắt đầu lại một duyên may và đi tiếp sang sự im lặng…
Tôi từng nghĩ về thứ gọi là “mối tình đầu thứ hai” như một cách người ta bắt đầu những xúc cảm xưa cũ nơi một tâm hồn mới, để bảo lòng quên đau thương đi mà tha thiết, để những yêu thương không mang âm thanh của nỗi buồn rơi rớt trong đêm.
Để bắt đầu một duyên may mới, một khoảng lặng mới….

Tôi có thể đi qua thời gian (dù là rất lâu) để nguôi ngoai những nỗi buồn mà bắt đầu lại. Tôi có thể đi qua mùa đông lạnh lẽo để chờ chút nắng xuân. Nhưng mùa của tuổi thì làm cách nào để đi qua?
Và, những giây lặng phía sau duyên may ấy sẽ theo tôi đến bao giờ….

Ngày những giây lặng tìm đến, tôi chỉ biết nghe tiếng mưa. Nó là sự trộn quyện giữa tiếng thì thầm của đêm với một trời trắng xóa. Nó réo rắt lòng những băn khoăn khi tim thổn thức mãi: cơn mưa nào sẽ là nơi đọng lại những ngọt lành?
Tôi cứ loay hoay mãi để tìm ra cách để thương một ai đó, người ta phải chệch quỹ đạo để mà ngây ngô, để mà chạm tới trái tim nhau. Nhưng rõ ràng là ta không thể chệch quỹ đạo mãi được. Và đâu sẽ là nơi tôi tìm được thứ quỹ đạo của người đi lạc….
Đâu sẽ là nơi tôi cảm thấy được, mình đã đi qua mối tình đầu thứ hai…
- còn nữa -
Nguyên Bảo
Theo dõi tôi tại: Page Nguyên Bảo

Mar 7, 2016

Viết cho những nỗi buồn rất đẹp

Có những ngày em thích lạc trong nỗi buồn
Em chẳng cần ai dỗ dành hết cả
Vì nước mắt không phải là gục ngã.
…………
Mình đi qua rồi, những khoảng trống không nhau.
Đi qua những khoảng trống không nhau, ta đến với một nỗi buồn chẳng có màu. Nỗi buồn của những lãng quên.

Có thể bạn muốn đọc: Tản mạn Nguyên Bảo
                                     Truyện ngắn Nguyên Bảo
Ngày những khoảng trống chợt về. Em nói với anh:
- Anh hãy cứ làm những gì anh thích, khi quay về thì đã có em.
Anh nói, anh vui vì điều ấy. Em cảm nhận được niềm vui trong anh, một chút! Và một chút ấy đủ thắp những ấm áp dịu dàng trong em để em có sức mà lang thang trong một niềm cô đơn rất đẹp của riêng mình.
Em muốn cho anh sự an toàn, bởi vì em thương anh.
Em biết đó không là nỗi đau, bởi vì một giọt cười nơi anh cũng đủ thắp trong em những cơn nắng ấm áp.
Có những nỗi buồn chưa bao giờ là nỗi đau. Em hiểu rằng, cuộc sống này nếu thiếu đi những nỗi buồn rất đẹp kia, thì chính cuộc sống sẽ vô vị lắm!
Người ta cần buồn khi chia xa một kẻ đã từng là yêu thương, nỗi buồn đó cho ta biết cái giá của kỉ niệm. Bởi vì Ngày hôm nay, chẳng phải rồi cũng sẽ thành kỉ niệm, khi mà Ngày mai chợt tới?
Người ta cần buồn khi rời xa hoặc phải nói lời tạm biệt với một mảnh đất mình từng gắn bó. Lúc ấy, nỗi buồn sẽ hóa mảnh đất thành tâm hồn. Ta sẽ có gì đó để nhớ. Con người sẽ đi về đâu khi không biết buồn, không biết nhớ?
Có những nỗi buồn không bao giờ là nỗi đau. Có những nỗi buồn làm cuộc sống chẳng nhạt nhòa vô vị.


Có thể bạn muốn đọc: Lạc giữa cô đơn
                                    Đi qua phút ban đầu 1/Đi qua phút ban đầu 2
                                    Mùa yêu cũ
                                    Viết cho những nỗi buồn rất đẹp
Và nỗi buồn thắp lên từ những giọt cười nhàn nhạt trong anh chính là màu thương trong tâm hồn em đó!
Em trao tặng. Anh nhận lấy, nhưng nhạt nhòa. Tình cảm thì phải cần một chút duyên, anh nhỉ. Và nhạt nhòa là cái gì đó xua đuổi duyên may. Nó là dấu hiệu cho những khoảng trống.

Ngày khoảng trống đến, em biết mình cũng cần được yêu thương.
Em cũng chỉ là một cô gái. Em có thể tha thiết yêu một giọt cười, một tính cách nhưng sẽ không dùng chút thanh xuân ít ỏi của mình để đợi một phôi phai. Ngày khoảng trống đến, nỗi buồn trong em không đủ để hóa thành nước mắt và cứ dài ra. Có những ngày em thấy mình lạc trong tuổi trẻ, lạc trong nỗi buồn của những thương yêu tha thiết nhưng chẳng thể chạm tới nhau. Những gắng gượng chạm tới anh nén em vào một khoảng trống.
Đi qua khoảng trống, tâm hồn em sẽ tự biết cách làm lành.
Anh quay trở lại và dỗ dành. Không, đừng làm thế! Hãy im lặng…
Anh không biết về con gái. Hoặc có thể biết, nhưng hôm nay anh chợt quên. Người ta vẫn thường lãng quên những gì mà mình đã biết khi lâu quá không nhắc nhớ tới hoặc khi mà tâm hồn có quá nhiều bối rối.
Anh đã quên, em không cần một người dỗ dành. Anh đã quên rằng, khi một cô gái bắt đầu trưởng thành, tâm hồn cô ấy cần được vỗ về nhiều hơn nhưng đồng thời cũng khó chạm vào hơn. Một cô gái bắt đầu trưởng thành sẽ không còn đủ ngốc nghếch để tin vào những yêu thương thừa thãi hay những vỗ về lệch màu.
Anh có hiểu thế nào là những vỗ về lệch màu? Đó là khi em trao anh một niềm thương màu hồng nhưng được nhận lại nụ cười màu vàng. Và rồi em buồn. Anh quay lại, trao cho em những vỗ về màu xanh lá. Khi mà trái tim em cần sự ấm áp thì những hi vọng anh trao sẽ gieo vào em mầm sống của nỗi đau.
Anh sẽ chẳng hiểu được lòng em - ở ngay giấy phút này.
Và em cũng sẽ không nói. Anh phải tự biết thôi, vì những điều nghe được từ người khác thường người ta sẽ quên mau lắm. Cho nên em chỉ nói:
- Em không cần anh quan tâm nhiều thế thôi.
Có lẽ anh sẽ bảo “con gái thật khó hiểu”. Và bước qua lời nói đó, em tin rằng anh sẽ hiểu.
Hiểu rằng em có thể bắt đầu lại những cảm xúc xưa cũ nơi một tâm hồn mới – một tâm hồn trùng nhịp với em.
Hiểu rằng những nỗi buồn nơi em không phải là quỵ lụy. Em mong anh sẽ biết trân trọng nó, để anh tìm thêm được chút gì ấm áp từ cuộc sống này.

Rồi sẽ có người làm cho anh biết trân quý những giọt nước mắt không phải buồn đau.
Nguyên Bảo
Theo dõi tôi tại: Page Nguyên Bảo

Mar 6, 2016

Lạc giữa cô đơn

Lạc giữa cô đơn

Có bao giờ, trong bạn xuất hiện những xúc cảm tương tự như thế. Để tay bạn chạm vào mặt hồ riêng vốn dĩ chẳng bao giờ phẳng lặng của mình để nghe những lăn tăn rình rập từng khoảnh khoắc để bùng lên thành nỗi cồn cào khiến bạn thảng thốt nhận ra bóng của những ngày ấy!

Ai rồi cũng có những lúc đi lạc trong nỗi cô đơn.
Ngay cả những kẻ vui vẻ, hoạt bát cũng có nỗi cô đơn riêng. Đó là trong bóng tối, ở phía sau nụ cười, tiếng nói của họ.

Huống hồ là người bình thường.

Cô đơn là khi người ta một mình. Cái “một mình” không chỉ đơn thuần là “không có ai đứng ngay sát bên cạnh”. Nếu sự lẻ loi đơn giản chỉ có thế thì những người sống trên thế giới này đã không mang nhiều lẻ loi đến vậy! Cô đơn kiếm tìm người ta ghê lắm. Trong chốc lát, nó bủa vây lấy tâm trí. Khi không có người cùng chung một câu chuyện xa xăm. Khi mang trong mình một ước mơ đang viết dở (mà khi còn chưa đóng nắp quan tài, có người nào viết trọn được ước mơ của mình?) - mà người ta sẽ rất khó để kể cho ai đó nghe về một câu chuyện dở dang nhất là đối với những câu chuyện chất chứa quá nhiều những mảnh ghép. Khi đứng giữa một cuộc tình, và nhận ra lâu nay có bao nhiêu thứ mình cứ cất giữ cho riêng bản thân, để mong muốn gìn giữ một mối quan hệ.
Cứ như thế. Có những khoảnh khắc, ta bất chợt bắt gặp cô đơn – và chẳng thể chạy trốn khỏi nó.
Có thể bạn muốn xem: Truyện ngắn Nguyên Bảo
                                      Tản mạn Nguyên Bảo
lac-giua-co-don

Người trẻ là những kẻ cô đơn nhiều nhất.
Bóng thế giới đổ ập xuống vai những người trẻ. Bước ra nhìn bình minh, người trẻ thấy vô vàn những hương sắc và trái ngọt. Họ muốn tận hưởng, muốn hái, tâm hồn họ khao khát.
Bóng thời đại ôm trùm ngợp tầm mắt người trẻ. Có quá nhiều cách để những tâm hồn trẻ kết nối với nhau, có quá nhiều nơi để những đôi chân mang sức vóc đôi mươi chạy đi tìm nhau. Thế cũng có nghĩa là, quan hệ giữa một người với một người sẽ mỏng manh hơn. Bởi vì thường người ta chỉ biết tới nhau bằng một trong số những cách thức có thể. Bên cạnh đấy, họ vẫn có thể yên ổn với một cái máy: từ kiếm tiền, trò chuyện cho đến giải trí, họ nghĩ mình không nhất thiết phải cần “người” để thỏa mãn những nhu cầu tối thiểu. Và khi nhận ra mình cần người, họ bỗng chốc cô đơn.
Việc dễ dàng tìm ra cảm xúc mà không cần tới những điều kiện nhất định cũng dễ khiến người ta đánh mất cảm xúc.
Trong tuổi trẻ của mình, có bao giờ bạn thấy mọi thứ nhạt nhòa? Có bao giờ bạn nhìn vào đám đông, để rồi thấy rằng: hình như ai cũng giống nhau, đều cười nói, đều mang cho mình một cái mặt nạ.
Họ lạc trong cô đơn. Cái lạc lõng ấy mạnh tới mức, có đôi khi đứng ngay ở chốn đông người mà người ta không thể tìm ra một hơi ấm. Lại có đôi lúc, ngồi ngay trước một người mà mình mặc định là “tri kỉ”, cũng không thể mở lòng mà đưa gửi tâm tư. Bởi vì mỗi câu chuyện sẽ là một câu chuyện dài. Thế là đành ôm nỗi riêng vào lòng, thế là lại chìm trong nó để rồi một khoảnh khắc, ta lạc trong đó.
lac-giua-co-don

Có thể bạn muốn xem: Khi giấc mơ đi qua
                                     Mùa yêu cũ

Đâu phải ngẫu nhiên mà người ta muốn Thương nhau để đấy. Đâu phải tự nhiên mà người ta thèm cái cảm giác được Tâm sự cùng người lạ. Đâu phải người ta sắt đá mà tự dưng quay mặt đi với một người đã từng đậm sâu để mỉm cười mà nói: Anh sẽ tốt mà!
Rõ ràng, có một trạng thái xúc cảm mang tên Cô đơn luôn thường trực trong mùa đôi mươi. Trạng thái đó xuất phát từ việc ta không thích ràng buộc. Trạng thái đó xuất phát từ nhu cầu muốn kể - để kể thôi cho nhẹ đi một tẹo nặng nhọc của chiếc mặt nạ có hình cái miệng rộng ngoác đang đeo trên mặt. Trạng thái đó xuất phát từ những khía cạnh riêng tư quá đỗi dẫn người ta tới chỗ ngại sẻ chia với ngay cả những người đã gọi là tri kỉ hay đã ngỡ là dấu yêu.

Có bao giờ, trong bạn xuất hiện những xúc cảm tương tự như thế. Để tay bạn chạm vào mặt hồ riêng vốn dĩ chẳng bao giờ phẳng lặng của mình để nghe những lăn tăn rình rập từng khoảnh khoắc để bùng lên thành nỗi cồn cào khiến bạn thảng thốt nhận ra bóng của những ngày ấy!

Có những ngày ta lạc giữa cô đơn!
Nguyên Bảo
Theo dõi tôi tại: Page Nguyên Bảo

Mar 5, 2016

Mùa yêu cũ

Viết từ cảm xúc trong ca khác Mùa yêu cũ, sáng tác Tiên Tiên.


Có những đợi chờ về trong ngày tình lỡ.
Có những yêu thương bất chợt ùa về khi trái tim đã quá đủ đau thương.

Cùng một yêu thương ấy nhưng sang một thời điểm khác thì đã chẳng còn gọi tim ta những thổn thức, hạnh phúc nữa.

mua yeu cu

Em ra đi vào mùa đông.
Ngày cũ, ngày em ra đi, mỗi khi đêm về cũng là lúc tối tăm và giá rét quện vào nhau để cùng công phá tâm hồn anh. Mưa cứ hắt bên ô cửa sổ giăng mắc những xúc cảm chênh vênh, mơ hồ. Tình yêu là sự ghép lại của hai nửa ngọt ngào. Ngày mưa rơi, ngọt ngào anh vẫn còn. Ngọt ngào cũ trong dáng em cũng vẫn vương nơi đây, trong kí ức anh. Nhưng em thì đã đi mất.
Em về để giăng kín bao nhiêu niềm tin. Những niềm tin ngoan cố trong anh, ngày yêu thương hóa thành ảo ảnh. Và, sự ngoan cố ấy không biết cách làm yêu thương trở lại. Chỉ thấy nước mắt.

Rồi từng ngày, trong cơn đau miên man, anh học cách quên đi một người.
Học cách quen khi không có em nữa.
Khi cơn mơ qua đi, tất cả mọi chuyện đều có thể trở lên vô nghĩa. Những đau thương trong một khoảnh khắc tưởng sẽ mãi ghì xiết lấy tâm trí rồi một ngày cũng hết. Tâm hồn người ta luôn biết hồi sinh một cách lạ lùng.
Và anh quên. Chẳng còn mong bóng em một lần thấp thoáng trở lại – dù là trong nỗi buồn hay niềm vui!
mua yeu cu
Có thể bạn muốn xem: truyện ngắn Nguyên Bảo
                                      tản văn Nguyên Bảo

Và rồi em với người xa nhau.
Anh biết xúc cảm là thứ khó lý giải. Anh biết, có những yêu thương chỉ khi vết thương đã đủ, người ta mới nhận ra. Ngày người ra đi, anh gặp lại em trong muôn vàn bối rối của những ánh mắt.
Lặng câm.
Khi trong lòng chen chúc bao suy nghĩ, khóe môi người ta sẽ lặng câm. Anh lặng câm trước em, và tâm hồn anh chen chúc muôn vàn suy nghĩ….
Chúng ta đã từng có một mùa yêu nhau. Trong anh còn chưa vơi xúc cảm. Bởi vì em đang rộn rã trong ánh mắt.
Điều làm người ta suy nghĩ nhiều nhất, điều làm người ta vấn vương, dằn vặt nhiều nhất luôn luôn là sự im lặng. Cái im lặng khi lòng còn vương vấn mà chẳng thể chạm vào nhau. Trái tim rung lên, nhưng buộc phải lặng lẽ quay đi, để không cho nhau thêm một tổn thương nào nữa.
Anh với em, một mùa yêu anh tưởng đã quên.
Em với anh, một mùa yêu đã cũ!

Nguyên Bảo
Blog chuyên trang về truyện ngắn, tâm sự tình yêu. Gửi bài viết về cho blog theo địa chỉ: danseoaz@gmail.com
Đăng ký theo dõi blog