Showing posts with label truyen-ngan. Show all posts
Showing posts with label truyen-ngan. Show all posts

Aug 1, 2017

Truyện ngắn Những xúc cảm đi lạc (1)

Tôi – Những ngày vắng Nguyên

Lila

Tôi và Nguyên đã xa nhau tròn một tháng, đây là lần công tác dài hơi nhất của anh. Thỉnh thoảng, anh vẫn nhắn tin về cho tôi, dặn dò tôi nhớ ăn uống đầy đủ, không được bỏ bữa. Nhưng cũng có lúc, anh quá bận, hoặc quên mất tôi, nên điện thoại của tôi rơi vào trạng thái im lìm mấy ngày liền. Những ngày xa anh, mọi việc vẫn diễn ra theo guồng quay thường ngày, chẳng có gì thay đổi. Ban ngày tôi đi làm, đến giờ tan làm thì về nhà, thỉnh thoảng buồn chán thì đi cà phê một mình. Cuộc sống vắng Nguyên chẳng thay đổi gì mấy, ngoài việc đôi khi khiến tôi ngẩn ngơ vì nhớ một bàn tay quen, một làn môi ấm, một cái ôm siết thật chặt. Thật ra cũng có đôi lúc tôi cảm thấy cô đơn đến điên lên được, nhưng chỉ cần tập trung vào làm một việc gì đó, để bản thân mình bận rộn hơn một chút là tôi hoàn toàn có thể đè nén nỗi cô đơn ấy lại. Một tình yêu trưởng thành và đủ cũ kĩ khiến tôi dễ dàng kiểm soát được cảm xúc của mình.



Nguyên là mẫu người hoàn hảo của phái nữ, một người yêu chuẩn mực. Anh đủ đẹp trai để khiến biết bao cô gái phải cảm thấy choáng ngợp từ lần gặp đầu tiên. Đủ tài năng để leo lên vị trí Giám đốc ở tuổi hai mươi bảy mà không cần nhờ vào những mối quan hệ hay thế lực gia đình. Đủ dịu dàng để khiến tôi luôn cảm thấy như mình là một nàng công chúa được cung phụng hết mực. Và đủ yêu thương để nắm tay tôi đi tới cuối cuộc đời. Nguyên khiến đám bạn phải phát ghen lên với tôi. Và hiển nhiên, có một người yêu như Nguyên khiến tôi nở mày nở mặt với tất cả mọi người. Nhiều lúc tôi tự hỏi mình rằng tại sao anh lại chọn yêu tôi, một người con gái không quá tệ, nhưng cũng chẳng phải quá hoàn hảo như rất nhiều cô gái khác xung quanh anh? Tâm lí tự ti khiến tôi đôi khi hoài nghi về tình cảm anh dành cho tôi. Cũng có đôi lúc, sự ưu tú của anh khiến tôi cảm thấy áp lực, nhất là khi anh lại là sếp của tôi, nhưng anh luôn biết cách xoa dịu những cơn sóng bất an trong lòng tôi.

Nguyên luôn nói anh thích nhất những lúc nhìn thấy tôi cười, trong veo và an yên, như một tia nắng sớm len vào tim anh giữa một buổi sáng đẹp trời. Những gì Nguyên nói với tôi, những gì anh làm cho tôi, dù ngọt ngào đến mấy cũng không hề khiến tôi cảm thấy có chút dối trá. Anh yêu tôi bằng một cách rất chân thành và dịu dàng. Đôi khi chỉ là cái siết tay nhẹ lén lút dưới gầm bàn, là nụ hôn cuống quýt trao vội trong văn phòng hay một cái ôm bất ngờ từ đằng sau cũng khiến tôi cảm thấy trong lòng mình bình yên đến lạ. Cảm giác khi yêu anh không phải là thứ rung động mãnh liệt và cháy bỏng trong tim. Ở bên anh, tôi thấy đời mình tịnh yên và êm ả. Tình yêu của chúng tôi, quá đỗi hoàn mỹ và ngọt ngào.
Thế rồi Phi xuất hiện, chen vào giữa cuộc sống vốn đang yên ả của tôi một cách đột ngột, giống như một hòn sỏi bị ai đó ném vào giữa mặt hồ phẳng lặng, làm gợn lên những đợt sóng lan tròn tỏa rộng khắp mặt hồ.
Đọc tiếp phần 2

Aug 24, 2016

Truyện ngắn chân ngắn

Anh ngẫn ngơ nhìn về nơi xa xăm nào đó, còn cô vẫn chỉ thích nằm trong lòng anh và nhắm nhìn khuôn mặt anh những lúc như thế. Trong mắt cô lúc này, chỉ có khuôn mặt ấy, đôi môi ấy, có lẽ, anh không có khuôn mặt điển trai như trong những bộ phim hàn quốc cô thường xem, nhưng ở khuôn mặt bình thường ấy, có gì đó luôn thu hút cô ngắm nhìn nó. Cô nghiên đầu say mê ngắm nhìn khuôn mặt rất đổi bình thường ấy, bỗng anh cúi xuống nhìn sâu vào đôi mắt cô, thời gian dường như dừng lại khoảng khắc mà cô nhìn vào đôi mắt ấy, cô khẽ cười, có lẽ, cô biết vì sao mình lại luôn bị thu hút như vậy, một đôi mắt thật có hồn, một đôi mắt luôn tạo cho người ta cảm giác như bị nhìn thấu tất cả, một đôi mắt làm cho cô rung động từ phút giây mặt làm cho cô rung động từ phút giây mặt đối mặt ấy.
- Em lại đang ngắm trộm anh đấy hả, Hoshi. Anh cười trêu chọc cô.

- Ơ..không có. Cô đỏ mặt cúi xuống. Anh khẽ nâng khuôn mặt cô lên, nhìn sâu vào đôi mắt cô, khẽ cười.

- Có gì mà em lại phải ngại ngùng như vậy nhỉ, cô bé. Cô nhìn sâu vào đôi mắt ấy, ngập ngừng.
Tại sao, lại là em.

- Tại sao? Về vấn đề gì vậy nhóc. Anh nhíu mày nhìn cô.

- Tại sao anh lại chọn một đứa con gái như em để yêu chứ.

- Hử. Một đứa con gái như em là thế nào.

- Ờ.. thì một đứa vừa lùn, vừa xấu, vừa mập.

- Ồ…em xấu sao. Sao anh không thấy nhỉ.

- Em xấu thật mà. Cô bỉu môi, ánh mắt khẽ buồn.
Em ạ, xấu hay đẹp không phải do em nói, mà là do anh cảm nhận. Mập sao, sao anh không thấy nhỉ, anh chỉ thấy một cô bé mủm mỉm mà thôi.

- Em…lùn.

- Lùn thì sao. Anh thích. Cao để làm gì em nhỉ.
Em…Anh khẽ ôm cô vào lòng. Trao cho cô một nụ hôn nồng nàn.

- Suỵt..im nào cô bé. Trong mắt anh, em luôn là người dể thương nhất. Vì sao ư, vì em là bạn gái của anh, ngốc.

Có lẽ, với hầu hết mọi người, vẻ bề ngoài thật sự rất quan trọng. Với anh nó cũng vậy thôi, vì sao ư, vì mọi người nó cũng vậy thôi, vì sao ư, vì mọi người thường bảo nhau là, con trai yêu bằng mắt cơ mà. Nhưng em hiểu yêu bằng mắt như thế nào em nhỉ, với anh, đó là trong mắt anh, người anh yêu luôn sẽ là tuyệt với nhất. Lùn thì có sao em nhỉ, ba mét bẻ đôi thì có hề gì không em, anh thích. Mập một tí thì có sao không vậy em, mủm mỉm dể thương cơ mà, anh thích. Em xấu sao, xấu hay không không phải do em nói mà là do anh cảm nhận, với anh, em dể thương, anh thích. Vì sao anh không nói em đẹp ư, vì với anh, đẹp chỉ là nhất thời, còn dể thương, là mãi mãi em ạ. Anh cần một người đẹp làm gì em nhỉ, để ngắm sao, vậy anh có thể mua một con búp bê về thì hợp lý hơn sao em.

Cuộc sống này ngắn lắm, anh chỉ cần một người sẵn sang nắm lấy bàn tay anh những lúc anh lạc lối, đến bên cạnh anh, những lúc anh mệt mỏi và rồi khẽ ôm lấy anh từ đằng sau em ạ. Anh chỉ cần một người đủ thấu hiểu, đủ sự tin tưởng, đủ niềm tin vào anh. Anh chỉ cần em yêu anh, còn lại, để anh lo, có được không em nhỉ. Còn lại, hãy để cho thời gian trả lời mọi câu hỏi em thắc mắc về tình yêu này.

Anh nhắc lại một lần nữa nhé, ba mét bẻ đôi thì có sao không em nhỉ, anh thích. Vì trong mắt anh, em mãi như một thiên thần.

Bài cộng tác: tác giả Nguyễn Mon (
monacma****@gmail.com)

Jul 30, 2016

Truyện ngắn Chúng ta đã hẹn nhau mùa đông năm ấy (1)

Hi Tường

- Hay là chúng ta yêu nhau đi?

- Ông khùng à? Không được đâu.

- Sao lại khùng? Sao lại không được?

- Thì chúng ta đâu có giống người yêu của nhau…

Lần đầu tiên khi tôi ngỏ lời với em, em đã trả lời tôi thế đấy. Thật ra thì lời nói của tôi cũng không thể xem là một lời tỏ tình chính thức gì. Vì ai lại nói ra điều quan trọng ấy một cách sỗ sàng như thế, nhất là trong tình huống lúc này: em đang dõi theo cái cần câu xem con cá nào dính mồi còn tôi thì hai tay đang giúp kéo câu. Tình huống tréo ngoeo ấy chắc khiến ai nghe lõm được đoạn đối thoại này sẽ phì cười mất.



Lúc ấy chúng tôi vừa tròn 20 tuổi. Chúng tôi học cùng lớp, là những người bạn thân rất thân. Hai người một nam một nữ có thể chia sẻ với nhau gần như là tất cả. Người ta nhìn vào dĩ nhiên sẽ ghép đôi hai đứa. Tôi và em cứ đi chung như hình với bóng, mặc dù lúc đầu tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhưng về sau khi mọi người đều nói ra nói vào tôi bắt đầu có chút để ý. Em thấp hơn tôi một cái đầu. Tóc em để dài cột cao bị cháy nắng ở phần ngọn. Em không đẹp kiểu sắc sảo nhưng nét mặt rất thu hút người nhìn nhờ cặp mắt sáng và đầy tự tin. Em rất hay cười, đôi mắt lấp lánh ấy cũng cười theo.

Tôi thường hay đưa em tới trường bằng xe máy. Có lần do mải mê nói chuyện, đang chạy băng băng thì có một chiếc xe vượt mặt khiến tôi phải thắng gấp. Em nháo nhào ôm lấy tôi từ đằng sau. Tôi cảm thấy một cái giật mình nhẹ từ cả hai đứa. Thật sự có một dòng điện nào đó truyền sang khi hai tay em ôm lấy tôi. Tự dưng cả hai đứa đang huyên thuyên bỗng dưng im bặt. Rồi tôi nói với em:

- Bà ôm luôn cũng được.

- Ông mơ đi! – Em lấy tay đấm thùm thụp vào lưng tôi.

Nhưng kể từ sau lần ấy, em không còn để hai tay trống không nữa mà dùng tay níu lấy vạt áo tôi trông rất tức cười. Lần đầu tiên cảm thấy em kéo áo tôi, tôi quay lại nhìn em nhếch mày khó hiểu. Em bặm môi trợn mắt nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống làm tôi chợt hiểu ra vấn đề và bật cười lắc đầu chịu thua em.

Kể từ hôm ấy, lòng tôi cứ cảm thấy vui vui mỗi khi gặp em. Chúng tôi vẫn là một đôi bạn thân nhưng trong tôi đang dần hình thành thêm một thứ tình cảm khác…
Hôm ấy đi câu với nhóm bạn. Chúng tôi chia thành ba đội để thi xem ai sẽ thắng. Em nhìn thấy mồi là những con giun bò loằng ngoằng là hét lên và nhắm mắt lắc đầu nguầy nguậy đưa hết đồ câu cho tôi. Vậy mà lúc câu được con cá đầu tiên, em hét và nhảy lên vui sướng cứ như đứa trẻ được quà. Nhưng mãi sau đó gần nửa tiếng tiếp theo chúng tôi không câu được thêm gì trong khi mấy đứa khác đang cho cá vào thùng xoành xoạch. Em và tôi ngồi im lặng tập trung. Lúc này em đang ở bên cạnh tôi, rất gần, gần đến nỗi tôi ngửi thấy cả mùi tóc cháy nắng pha với dầu gội của em, ngửi thấy mùi son môi em đang dùng. Tôi lén nhìn em rồi nghe tim mình đập thình thịch. Không hiểu sao lúc ấy tôi lại cảm thấy phải nói ra tình cảm của mình. Suy nghĩ đó vụt qua nhanh đến mức bộ não tôi không kịp xử lý, thế là nó cứ tuôn thẳng ra môi và dẫn đến tình trạng trớ trêu của tôi khi nãy.
Đọc tiếp phần 2

Jul 29, 2016

Truyện ngắn Những người gác đèn trời (1)

Hi Tường

Tôi đã quen với cảm giác này. Mỗi khi nhấn nút tắt trên màn hình máy tính, tôi lại có một suy nghĩ kỳ lạ rằng mình vừa bước chân ra khỏi một thế giới hoàn toàn khác. Những gánh nặng vừa được trút bỏ vẫn còn để lại dư âm và những khoảng trống ấy làm cho đầu óc người ta hơi lu mờ không nhận thức rõ mình sẽ phải làm gì tiếp theo. Thông thường tôi cứ để cảm giác nửa uể oải nửa nhẹ nhàng ấy trôi theo mình về nhà, nhưng hôm nay tôi có một cuộc hẹn. Thế là suy nghĩ của tôi dần chuyển sang đối tượng mà tôi sắp gặp.

Đó là Phong, người yêu của em. Còn với em, tôi được “mang tên”: người yêu cũ. Phong nhắn rằng đã lâu không gặp nên muốn hẹn tôi ăn tối. Tôi vui vẻ đồng ý. Với tôi, Phong như một người bạn cũ khá thân, có thể thỉnh thoảng gặp mặt và hỏi thăm về cuộc sống đối phương. Thậm chí nếu tính theo thời gian quen nhau bằng con số, tôi và Phong còn có thể thân hơn so với nhiều người khác.



Đèn đỏ. Tôi dừng xe trước vạch trắng. Nhìn vào kính chiếu hậu, tôi thấy rõ đám râu trên cằm và miệng. Nếu là em ngày xưa, chắc sẽ càu nhàu tôi suốt vì cái tội không biết chăm sóc bản thân này. Tôi khẽ mỉm cười. Mắt tôi di chuyển từ mặt mình ra phía khoảng trời vàng úa trên vai trong kính chiếu hậu. Ngày xưa, khoảng trống đó sẽ là khuôn mặt em. Em hay tựa cằm lên vai tôi, mắt em lấp lánh nắng chiều, môi em líu ríu những câu chuyện công sở. À, còn bàn tay em sẽ vòng lấy ngang bụng tôi. Lâu lâu lại xuýt xao dạo này anh mập lên nữa. Đèn xanh, xe chuyển bánh cắt ngang dòng suy nghĩ về em. Tôi rẽ phải hướng về điểm hẹn.

Phong đến trước và ngồi cùng với một cô gái nữa. Tôi khá bất ngờ nhưng nhanh chóng nở nụ cười và chào hỏi. Ba người cùng ăn uống vui vẻ. Dù Phong không nói nhưng tôi cũng đã có câu trả lời. Cậu ấy đã tìm được bến đỗ mới cho mình. Nụ cười hạnh phúc của Phong khi nhìn cô gái ấy đã nói lên tất cả. Cuối buổi hẹn, tôi và Phong ra bãi giữ xe. Phong hỏi tôi thấy cô gái ấy thế nào. Tôi cười và nói cô ấy rất hiền, Phong phải cố gắng yêu cô ấy thật nhiều. Phong vỗ vai tôi mà không nói gì. Tôi cũng im lặng. Đến chỗ lấy xe, cậu ấy quay lại nhìn tôi và nói đúng một câu: “Phong nghĩ, ý nghĩa của cuộc sống là mình cần phải dũng cảm đi tiếp.”

Phải rồi, đã đến lúc Phong cần phải cất những đau buồn đi mà tìm kiếm niềm vui mới. Cuộc sống hãy còn rất dài…
Đọc tiếp phần 2

Truyện ngắn Giả định (1)

-Nguyên Bảo-
Đừng sống trong mơ, nhưng hãy cứ nhìn vào giấc mơ để sống. "Giả định", đó là cái cách người ta mơ về những điều có thật nhưng chưa đủ cơ duyên để chạm tới.
-Nguyên Bảo-

- Nếu như anh yêu em thật, em sẽ hạnh phúc chứ?
- Không. Sẽ rất buồn. Mà không chỉ riêng em đâu!
“Nếu như anh yêu em thật”, tôi nhắc lại giả định ấy trong tâm trí, lại chợt cảm thấy chạnh lòng. Chi ở một nơi xa tôi, rất xa. Tôi thậm chí còn chưa gặp cô ấy bao giờ. Chỉ tình cờ quen trên một diễn đàn về văn học, lướt dạo đọc vài dòng startus để kịp cảm nhận về một con người - một cách nghĩ có phần thú vị. Tình cờ nói chuyện với nhau dăm ba câu vô tư. Rồi cũng tình cờ, tôi và Chi quen với việc gửi nhau một lời chúc trước khi đi ngủ.
Dĩ nhiên, tôi có những cảm nhận chân thực rất riêng về con người ở nơi xa xôi ấy. Một nick name thật. Một nếp sống thật. Những sẻ chia, lắng nghe, đứt đoạn và cẩn trọng. Thế giới ảo, người ta có những cách riêng để nhận ra phần thực của nhau. Và những con người đang dàn đều cuộc sống của mình trên hai bờ thực - ảo đó có những cách gắn kết rất riêng cho từng bờ.
Ở độ tuổi đôi mươi, tôi tin rằng bất kì một người nào cũng sở hữu bên trong một khoảng trống. Như tôi, cảm nhận khoảng trống đó sâu sắc trong những giờ thức đêm viết bài. Những lúc lủi thủi một mình trong căn phòng trọ nhỏ - khi mà bạn bè thân ai việc nấy. Hay những lúc chạy theo đam mê và suy tưởng về nó, cảm nhận những điều chỉ riêng mình hiểu. Tuổi đôi mươi, người ta còn muốn bay, người ta còn sức để học và sống, hơn hết, người có quyền hi vọng vào những nỗ lực của mình. Và như thế, người ta mang cho mình một nỗi cô đơn lạ lắm. Bởi có bao nhiều điều riêng mang ngại phải nói.

Tôi tin, tâm sự với người lạ có một cái thú vị riêng. Không phải ai cũng dễ dàng tâm sự được, người lạ thì càng khó. Nhưng nếu người ta có nhiều tình cờ dành cho nhau - như tôi với Chi, thì đấy là duyên. Nói chuyện với một cô gái như Chi rất thoải mái, một người không biết nhiều về ta, không suy diễn, chỉ quan tâm tới những gì ta đang nói. Và lắng nghe, thế thôi. Để cảm nhận ra trong một lát cắt rất mỏng nhưng cũng rất sâu của lòng. Không kêu ta ngốc, nhẹ nhàng cười. Rồi họ bảo:
- Tôi cũng mang trong lòng một thế giới như thế!
Vô tình, ta với người đến với nhau trong sự gắn kết của phần tính cách có bao hàm những khoảng trống. Có một người bạn như thế, đường riêng sẽ bớt mỏi mòn và đêm sẽ yên bình hơn.
Đọc tiếp phần 2

Truyện ngắn Tình yêu màu nắng (1)

Lila

Những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai yếu ớt vương trên những tán lá còn lấp lánh sương đêm. Những chú chim sẻ ríu rít nhảy nhót trên cành cây. Gió len qua những khe cửa lùa vào nhà, mang theo hơi thở lạnh giá của nữ thần mùa đông.

Trà Mi cựa mình, kéo chăn lên kín cổ, cuộn tròn lại như một con sâu. Chỉ được một lúc, cô lại thò đầu ra khỏi chăn, lười nhác ngồi dậy. Cô che miệng ngáp một hơi dài, với tay lấy chiếc áo khoác dạ vắt trên ghế, nhanh chóng mặc vào rồi bước chân xuống giường. Cái cảm giác lạnh lẽo của sàn nhà truyền tới bàn chân cô, khiến cô hơi rùng mình. Cô mở cửa ban công, vươn vai, vặn vẹo cơ thể cho khỏe khoắn. Từng làn gió nhẹ mơn man trên gương mặt cô khiến cô co rúm người lại. Giơ tay lên cao, làm một động tác vặn mình, lúc này cô mới liếc mắt nhìn đến đồng hồ đang treo trên tường, cô giật mình nhận ra lúc này đã là gần bảy giờ.

Vội vàng mặc đồng phục, rồi khoác cái áo khoác bông ấm áp mà mình thích nhất, Trà Mi vớ vội lấy cái cặp rồi chạy xuống nhà. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô chạy ra phòng khách. Bố mẹ cô đang xem bản tin thời sự buổi sáng rất chăm chú, ba bát phở nghi ngút khói đặt trước mặt họ nhưng chẳng ai thèm động đũa tới, bố mẹ lại đang chờ cô đây mà. Cô vuốt vuốt mái tóc dài của mình cho đỡ rối, nói với bố mẹ:

- Con muộn mất rồi, không ăn sáng đâu, bố mẹ cứ ăn đi. Con đi đây.



Bố mẹ Trà Mi dường như không chú ý tới cô, họ đang chăm chú xem bản tin hình sự trên ti vi. Vốn đã định lao ra khỏi nhà, nhưng một gương mặt trên ti vi đã níu bước chân cô lại. Giữa màn hình là hình ảnh của một chàng trai chừng hơn hai mươi tuổi, gương mặt sáng sủa, khá đẹp trai, đeo kính trông rất thư sinh và có vẻ trí thức. Tiếng nữ biên tập viên vẫn vang lên đều đều khiến cô không thể không chú ý.
- Sau nhiều ngày trốn chạy khỏi sự truy nã của lực lượng công an nhân dân thành phố X, đến ngày hôm qua, tức ngày x/x/20xx, tên tội phạm giết người hàng loạt Trần Văn Tiến đã bị lực lượng công an nhân dân bắt giữ. Tại cơ quan điều tra, Tiến đã khai nhận hành vi tội ác của mình. Tính đến thời điểm hiện giờ, Tiến đã sát hại mười hai người, trong đó có hai người là đàn ông và mười nữ sinh viên đại học. Theo viện kiểm sát của tòa án nhân dân tối cao, mức hình phạt dành cho hành vi giết người của Tiến là bị kết án tử hình...

Trà Mi chép miệng, lắc lắc đầu.

-Đúng là chẳng thể trông mặt mà bắt hình dong được mà, nhìn cái mặt hiền lành thế kia...chẹp chẹp.

Cô liếc nhìn mẹ cô đang ứa nước mắt, ngả người vào ngực bố cô mà khóc; thầm chép miệng một lần nữa, mẹ cô lại bắt đầu ủy mị rồi. Bình thường mẹ cô xem phim tình cảm cũng khóc, miền trung bão lũ mẹ cô cũng khóc vì " thương đám nhỏ sống cực khổ", " thương nhà cửa bị lũ cuốn trôi"... xem bản tin thời sự cũng phải khóc cho bằng được vì " thương gia cảnh người ta gặp chuyện bất hạnh ". Lần này thì cô cũng chẳng hiểu mẹ cô khóc vì thương cho mười hai nạn nhân, hay là thương vì tội phạm vẫn còn trẻ đã phạm tội, làm lỡ dở cả cuộc đời. Chẳng suy nghĩ nhiều nữa, cô vội xỏ giày, lao ra khỏi nhà; nếu không, chắc chắn mẹ cô sẽ lại ca bài ca bất tận vì cái tội ngủ dậy muộn rồi lại không chịu ăn sáng nữa cho xem.
Đọc tiếp phần 2

Lá thư không dám gửi (1)

Lila

Gửi bố kính yêu của con.

Bố còn nhớ cái ngày mà con được sinh ra chứ? Mẹ kể, hồi đó bố quýnh quáng đến mức vứt cả cuốc ở vườn, chạy vội đến bệnh viện. Câu chuyện này, con đã nghe nhiều lần, nhưng dù có nghe bao nhiêu lần đi chăng nữa con cũng không chán. Bởi vì qua câu chuyện đó, con cảm nhận được tình yêu thương của bố dành cho con, cảm nhận được niềm hạnh phúc của bố khi con được sinh ra trên cõi đời này.

Con nhớ, ngày bé bố hay công kênh con trên vai, khiến con cười khoái chí vì thấy mình cao lớn, cao hơn cả bố nữa. Con đã từng ước người chồng sau này của con cũng sẽ có bờ vai rộng và vững chãi như của bố, để con có cảm giác được che chở. Thỉnh thoảng, bố hay huýt sáo cho con nghe, dù chẳng hề có giai điệu. Bố chẳng ngần ngại bắt chước con nhảy chân sáo, khiến cho mọi người cười ồ hay múa võ nhưng chẳng khác gì con cào cào chỉ để cho con vui.




Con yêu bố! Yêu những vết chai sạn trên đôi tay thô ráp của bố, yêu nước da ngăm đen vì phải đày nắng quá nhiều, yêu cái cảm giác được ngồi sau xe bố, khoái chí hít hà hương vị của gió mang theo mùi mồ hôi nhàn nhạt của bố.

Ngày đó, bố nói bố yêu con, và con dường như là báu vật quý giá nhất thế gian...

Nhưng quá khứ vẫn chỉ là quá khứ...

Hạnh phúc của con, gia đình của con, tất cả đều đã tan vỡ khi người đàn bà đó bước vào cuộc đời bố.
Những cuộc cãi vã, những lần xung đột khiến một đứa trẻ là con lần đầu biết đến cái cảm giác đau buồn. Những lúc ấy, con chỉ biết òa khóc. Nhưng với một đứa trẻ còn non nớt, ngây thơ, con đâu có biết buồn quá lâu, khóc đấy, rồi lại cười.

Con hay ngồi trong lòng mẹ, nói rằng con yêu mẹ. Lúc ấy, con ghét bố, con ghét bố vì đã không còn thương mẹ con con, vì bố hay cãi nhau với mẹ. Con ghét lắm!

Nhưng bố ơi, con nào có thể ghét bố được lâu. Vì bố là bố của con, là gia đình của con, và dù có cố gắng đến mấy con cũng không thể ghét bố được. Nhưng con đã không biết rằng, khoảng cách giữa con và bố ngày càng xa, xa đến nỗi con không thể nào với tới được.

Con đã vô cùng bàng hoàng và đau khổ khi biết rằng mình còn có một đứa em gái. Cái ngày mà con biết được sự thật, tim con đau, đau đến không thể chịu đựng được. Lúc ấy, con chỉ muốn ngủ, ngủ một giấc ngủ thật dài và không bao giờ tỉnh dậy nữa.

Con nhớ, nhớ cái ngày bố cho con một cái tát vì con làm văn tả mẹ mà không phải tả bố, bố nói con chỉ yêu mẹ, nói con là kẻ không ra gì, nói con không thương bố.
Vì một bài văn tả mẹ, bố ấm ức vì con không tả bố. Vì một câu nói đùa mà bố nghĩ rằng con không yêu thương coi trọng bố.
Đọc tiếp phần 2

Truyện ngắn Nơi ngọn gió dừng chân (1)

Lila

Đèn đỏ, tôi và em

Lần đầu tiên tôi gặp em là khi tôi đang đứng chờ xe buýt. Lúc đó tôi không hề chú ý đến sự tồn tại của em. Đó là điều tự nhiên thôi, ngày nào chẳng có hàng ngàn người lướt qua tôi như vậy, huống hồ em lại không phải là người con gái xinh đẹp; em là một người rất bình thường trong khi tôi lại là người hoàn hảo về mọi mặt, không phải là do tôi quá tự kiêu mà vì tất cả mọi người khi tiếp xúc với tôi đều phải thốt ra câu ấy. Thế nên em chẳng là gì đối với tôi cả.


Khi tôi gặp lại em lần thứ hai thì em không còn vô hình trong mắt tôi nữa, lúc tôi đang đứng chờ đèn đỏ thì vô tình nhìn thấy em đứng ở đó_phía bên kia đường. Giờ đây tôi ước rằng giá như ngày ấy tôi đừng nhìn thấy em, giá như đừng yêu em thì có lẽ tôi đã không làm em tổn thương nhiều đến thế...




Em đứng ở đó dưới nắng chiều, dịu dàng và đáng yêu. Tôi nhận ra em có những nét rất dễ thương, mái tóc dài của em khẽ bay theo cơn gió nhẹ, đôi mắt em long lanh, nụ cười hiền lành, ấm áp như một tia nắng. Lúc ấy, trái tim tôi dường như ngừng đập. Tôi cứ ngẩn ngơ đứng nhìn em mà không để ý rằng đèn đã chuyển sang màu xanh từ bao giờ. Tôi thấy em đang tiến dần về phía tôi, trái tim vốn luôn yên bình không hiểu sao lại đập lên loạn nhịp. Bất giác, tôi đưa tay lên....vuốt tóc em. Em quay sang nhìn tôi, đôi mắt mở to kinh ngạc, lông mày nhíu lại. Tôi rút vội tay xuống, bối rối nhìn em rồi cười trừ, tự hỏi mình tại sao lại hành xử như vậy trước một cô gái mới chỉ gặp có hai lần. Phải chăng đây là thứ mà mọi người vẫn hay gọi là tình yêu sét đánh?
Em nhìn tôi không nói gì, chỉ ném cho tôi một cái nhìn khó hiểu rồi bước qua tôi thật nhanh như muốn trốn chạy khỏi một gã biến thái bệnh hoạn vậy.


Nhiều lần sau đó, tôi không biết nên gọi là tình cờ hay định mệnh nữa nhưng dường như tôi và em rất có duyên với nhau, tôi và em luôn đi cùng một chuyến xe buýt, luôn ngồi ở cạnh nhau. Tôi bắt đầu bắt chuyện với em và chúng tôi dần trở nên thân thiết. Em khá là thấp so với tôi nên tôi luôn gọi em là nhóc hoặc nấm lùn, nhưng tôi thích gọi em là nhóc hơn, nghe rất đáng yêu. Có vẻ như em rất khó chịu với cách gọi đó, mỗi khi nghe thấy tôi gọi như vậy em lại quay sang lườm tôi, nhưng chính vì thế nên tôi lại càng cảm thấy thích thú. Bộ dạng tức giận của em quả thật rất đáng yêu, vì thế tôi lại càng trêu em nhiều hơn.
Đọc tiếp phần 2

Jul 27, 2016

Truyện ngắn Mùa đông không nắng (1)

Lila

Đợt gió mùa đông bắc đầu tiên tràn về, lạnh lẽo và hanh khô. Một cơn gió lạnh ùa đến, va vào khung cửa sổ cũ kĩ, khiến nó vang lên những tiếng kêu cọt kẹt. An đứng dậy đóng cửa sổ, cài then một cách chắc chắn rồi cứ thế đứng im nhìn chằm chằm khung cảnh bên ngoài qua lớp kính dày. Cô đưa tay, ôm lấy hai khuỷu tay của mình, lặng im cảm nhận từng đợt gió đang rít gào trong tim, lạnh buốt. Ngồi trên ghế sofa, Phong nhấm nháp từng ngụm cà phê đắng ngắt, khản giọng nói:
- Phải nói bao nhiêu lần nữa em mới chịu thôi? Chẳng phải anh đã nói rồi sao? Anh không muốn chia tay.
- Không chia tay với em, thì chia tay với Vy, anh làm được hay không? Chia tay với em không phải dễ hơn sao? Vy yếu ớt, Vy đáng thương, Vy cần anh lắm mà.
Anh sầm mặt, nhíu mày.
- Em đừng ép anh.
An quay lại, im lặng nhìn anh. Một lúc lâu sau, cô khẽ cười, giọng nói yếu ớt, mơ hồ, khiến Phong cứ tưởng rằng đó là tiếng nói vang vọng về từ một nơi xa lắm, chứ không phải chính cô đang nói vậy.



- Không chia tay, để cứ hành hạ nhau mãi thế này hả anh? Không chia tay, để em cứ mãi ích kỉ bắt anh phải lựa chọn giữa hai người sao? Ừ thì không chia tay. Mình tạm xa nhau một thời gian đi. Em muốn mình có một khoảng thời gian một mình, để em có thể học cách mạnh mẽ khi không có anh bên cạnh. Để anh có thể nhận ra bản thân mình cô đơn và thấy em quan trọng đến thế nào. Để đến một ngày nào đó, khi em trở thành duy nhất trong lòng anh. Đến lúc ấy, em sẽ quay trở về bên anh.
Phong thở dài, quyết định thỏa hiệp. An vẫn luôn bướng bỉnh như vậy, thôi thì xa nhau một thời gian, dẫu sao cũng tốt hơn là chia tay. Anh đứng dậy, đến bên cạnh cô, nhìn sâu vào đôi mắt đen u tối. Đã có thời, anh yêu đôi mắt này của cô, long lanh và ấm áp. Vậy mà sao giờ đôi mắt cô lại u ám đến thế? Anh cẩn thận quàng lại khăn quàng đang buông xo bên hai vai cho cô, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên gò má gầy guộc, xót xa nói.
- Ăn nhiều vào đấy nhé, dạo này em gầy quá.
An mím môi, hơi cúi đầu xuống, khóe mắt long lanh, ầng ậc nước, nhưng giọng nói của cô lại bình thản đến lạ.
- Em biết rồi mà, anh đừng lo.
Anh ôm cô, siết chặt lấy thân hình mảnh mai trong vòng tay rắn chắc của mình, thì thầm.
- Anh sẽ thường xuyên nhắn tin cho em.
Đọc tiếp phần 2

Chúng ta hãy cứ yêu đời như thế

Tường Vy

Muốn cafe một mình nhưng lại sợ nhạt nhẽo. Vì tôi, một con người chưa bao giờ biết tự khuấy động niềm vui khi chỉ riêng mình. Muốn một tách cafe nóng, tỏa khói, mùi vị thơm lừng, béo ngọt quyện cùng màu xanh cuộc sống, thứ mà giờ đây tôi cảm nhận được.


Tự dưng có điều gì đó khiến đầu óc tôi tươi tắn hẳn lên, một điều gì đó mơ hồ. Ai sẽ tự nguyện cùng tôi san sẻ điều đó bây giờ nhỉ, ai đó gần bên tôi và cảm thấy thích thú. Một cuộc sống không ngừng hoạt động và có ý nghĩa sẽ không thể nào thiếu đi sự hiện diện của những người thân yêu. Vì sợ lắm mỗi khi lang thang hay làm điều gì đó một mình nên dù là sở thích muôn phần tôi cũng không thể tung tăng một mình mà không có ai đó.

Tôi thú nhận mình chẳng thể can đảm để đâu đó một mình, sợ lắm lúc lạc lõng trong bể người vô tận, trong không gian rộng lớn ngoài kia và lại tự thấy mình yếu đuối, mệt mỏi với những khó khăn, những cảm xúc bất chợt buồn. Cũng vì yêu nó mới thế đấy, đâm ra lại sợ lắm nhiều thứ vẩn vơ.



Nhiều tâm hồn thì sẽ tốt hơn biết mấy. Tách cà phê sẵn sàng đưa đến tay cùng người nhấp nháp chút dư vị ấm áp trong nó, để rồi biết ơn cuộc đời thật đẹp, và tiếp tục công việc, đam mê ta lại xây cuộc sống. Niềm vui trong tôi đơn giản thế đấy.

Ngồi trong quán, qua một màng không khí mỏng manh, cơn mưa ngoài trời tí tách từng giọt nhẹ nhàng và nhảy múa những vũ điệu của riêng nó nhưng chỉ theo cách mà đôi mắt bạn nhìn thấy, tâm hồn bạn cảm nhận. Còn… chiếc lá xanh trên giàn hoa treo kia cũng vẫn không thôi vui đùa cùng gió.

Mưa đang rơi đó, khẽ khàng, chỉ khẽ khàng thôi và chạm nhẹ vào sinh lính bé bỏng là nàng lá. Chỉ một chút vận động đơn giản kia thôi cũng là biểu hiện của sợi dây liên kết giữa vạn vật, biểu hiện của một sức sống không bao giờ mờ nhạt. Sẽ chẳng điều gì khiến mọi vật thôi ngừng hoạt động, thậm chí dưới đôi mắt trong ngần của bạn, nó còn làm tốt hơn những công việc của riêng nó, ban tặng niềm vui cho tất cả.

Người ơi ta xin một chiều thong rong cùng ta thỏa chốn yên bình. Đời sắc màu là thế, cũng chỉ bởi ta mà thôi. Và… xin cho riêng tôi dang rộng cánh tay đón một chiều êm đềm như thế với người nhé, để tôi được cơ hội khuấy động niềm yêu trong mình, trong ngỡ ngàng chờ mong

Anh, em và chuyện tình yêu xa

An Kawai

Em thường nghe người ta nói, yêu xa là thứ tình cảm khó khăn và nhiều trắc trở nhất. Họ bảo: “xa mặt thì cách lòng”.
Tất nhiên, chỉ là một phần nhỏ nào đó thôi, vì em thấy vẫn đầy đấy những người yêu xa nhưng vẫn chấp nhận chờ đợi đối phương, không ca thán, không dằn vặt cũng không hay suy nghĩ viễn vông để bỗng dưng làm phiền đến một người nào đó ở phương xa.

Phải không anh, hay điển hình nhất là anh với em, đúng không?


Em vẫn hay mỉm cười thật tươi, khi đọc những lá thư anh gửi cho em bằng nhiều cách, anh thường viết bằng tay, bởi vì anh bảo viết tay mới thấy được tình cảm chân thật của nhau nhiều hơn, để em biết được rằng “anh vẫn yêu em, nhiều lắm đấy”, lúc thì anh lại gửi bằng lá thư điện tử có hình động, đáng yêu và dễ thương vô cùng.

Yêu xa, đầy những lo âu và nhung nhớ, nhưng em vẫn chọn nhớ nhung nhiều hơn, chẳng phải thay vì nghi ngờ, em nên tin tưởng vào mối quan hệ của chúng ta, đúng không anh?

Yêu xa, là những lúc em thật sự ghen tị, khi sắp tới mùa Valentine này, những cặp đôi tay trong tay cùng nhau dạo phố, hay đi chơi, đi ăn uống, đi xem phim, v.v.

Thế mà em chỉ được ở nhà, uống một ly ca cao sữa nóng, chờ đợi một tin nhắn của anh.

Yêu xa, là có khi em nhớ anh quá đỗi điên khùng, chi bằng muốn dùng tên lửa bay thẳng đến nơi anh.

Yêu xa, là đôi khi thèm lắm những sự quan tâm, chăm sóc, đôi chút tủi thân, khi em bệnh lại chẳng có cánh tay nào ôm em vào lòng, luôn lo lắng cho em.

Anh biết không, đã có lúc, em nhớ anh đến mức, nhìn đâu cũng chỉ thấy hình bóng anh, chỉ cần ai đó giống anh đi ngang qua nơi này, em đã vội vã chạy theo để kiếm tìm, cho đến lúc em biết rằng không phải và hình bóng của người đó khuất xa dần sau làn sương.

Yêu xa, không chỉ đơn thuần là giữ vững tình yêu mà chúng ta phải thêm vào đó chút mạnh mẽ.

Em đã luôn như thế.

Anh nè, anh có nhớ em không? Anh phải nhớ em thật nhiều đấy, dù đôi lúc anh có bận rộn đến đâu, nhưng khi về nhà, anh hãy nhớ em đầu tiên anh nhé.

Em muốn, dù em không được kề cận bên anh, nhưng hình bóng em vẫn luôn bên cạnh anh, lo lắng, quan tâm, yêu thương anh.

Mà anh nè, anh cũng đừng lo, có thể em hay mít ướt khóc nhè mỗi khi nhớ anh, nhưng có bao giờ anh làm em buồn vì lo lắng tình yêu của chúng ta mà khóc đâu.

Em chỉ khóc vì em yêu thương anh nhiều thôi.

Anh cũng đừng lo cho em.

Khi thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, em sẽ mặc áo khoác, khẩu trang đầy đủ, tự biết giữ ấm cho bản thân.

Khi bệnh, em sẽ tự biết chăm sóc cho mình, sẽ cố gắng để bản thân luôn khỏe mạnh nhất

Khi buồn, em sẽ viết nhật ký, hay những yêu thương em dành cho anh vào một cuốn sổ nhỏ xinh xắn, để đợi anh về em sẽ trao nó cho anh.

Khi vui, em cũng sẽ nghĩ đến anh trước nhất, em sẽ nhờ gió gửi niềm vui bay qua nửa địa cầu để gửi gắm cho anh.

Và khi anh về, em sẽ bắt anh làm những điều đó cho em, anh yêu nhé.

Em sẽ luôn là vợ ngoan, ở đây, chỉ ở đây, đợi anh về ôm ấp em vào lòng.

Yêu anh.
Đọc truyện ngắn hay trên Blog Tôi thích.

Yêu thương ngược lối (1)

Lila
Viết cho anh, người con trai đầu tiên em yêu!

Em chưa từng biết yêu. Hai mươi năm, sống trong cảnh vô lo vô nghĩ, em vốn chưa từng đặt quá nhiều yêu thương cho bất cứ chàng trai nào. Mỗi khi em thích một chàng trai nào đó, em chỉ nghĩ rằng em thích người ấy. Là thích, không phải yêu. Vì luôn có một điều gì đó khiến em cảm thấy chưa đủ, chưa đủ để khiến em cảm thấy yêu. Vậy mà…em lại yêu anh.
Chàng trai đeo kính, hay cười ạ.
Tại sao em lại yêu anh thế?



Những ngày đầu, khi mới gặp anh, anh chỉ là một người xa lạ. Ngay cả khi anh nói muốn tán em, em cũng chỉ cười. Một người con trai, nói ra câu đó dễ dàng lắm, em biết đó chỉ là một lời nói đùa. Nhưng…có một thứ tình cảm kì lạ đã dần nảy sinh trong tim em. Bởi vì chẳng biết từ lúc nào, em nhận ra, những giây phút bên cạnh anh thật vui vẻ. Em thích anh, thích đôi mắt hay nheo lại mỗi khi cười sau chiếc kính cận. Thích đôi môi lúc nào cũng nở một nụ cười rạng rỡ và cả hương nước hoa nhàn nhạt xen lẫn mùi thuốc lá trên cơ thể của anh.
Anh nói, người yêu cũ của anh quá vô tâm. Nhưng anh biết không, anh còn vô tâm với em hơn thế. Lần nào, cũng là em nhắn tin cho anh trước, lần nào cũng là em mong ngóng đợi chờ những tin nhắn từ anh, vì có đôi lần, anh không chịu nhắn tin lại. Anh hẹn em, nhưng hai lần anh thất hứa, và cái từ lần sau mà anh đã nói hai lần cũng sẽ không bao giờ được anh nói lại. Là anh luôn vô tâm với tất cả mọi người, hay là anh chỉ vô tâm với một mình em? Vì vốn dĩ, anh chưa từng có tình cảm với em, phải không?
Kể từ khi không còn được gặp nhau, em cảm thấy trống trải hơn bao giờ hết. Đôi khi…em nhớ anh đến phát điên, nhớ nụ cười, nhớ giọng nói của anh. Mỗi ngày em đều online facebook cả ngày chỉ để chờ nick của ai đó sáng đèn. Rồi lại ngơ ngẩn nhìn nick chat quen thuộc của ai đó rất lâu, chỉ để biết rằng người đó cũng đang online, dù chẳng nói với nhau câu nào. Đôi khi, em thèm được nghe giọng nói của anh, dù chỉ một chút, một chút thôi. Mỗi khi nhìn thấy anh ở bên cạnh người con gái khác, em sẽ đau, cảm giác trái tim như bị ai bóp nghẹn. Cũng có lúc, em ngốc nghếch đứng chờ thật lâu, chỉ để được nhìn thấy anh, dù chỉ là trong giây lát. Và anh lướt qua em, như hai người xa lạ, là anh không nhìn thấy, hay là anh cố tình không thấy? Mỗi khi nhìn thấy một chàng trai đeo kính nào đó đi ngang qua lớp học, em sẽ ngơ ngẩn, và rồi giật mình nhận ra rằng, người đó chẳng phải anh.
Và khi những giọt nước mắt của em rơi xuống vì anh, em nghe như trong tim mình có điều gì đó vụn vỡ. Em biết, mình yêu anh rồi.
Đọc tiếp phần 2

Jul 26, 2016

Truyện ngắn Tớ đã từng thích cậu (1)

Lila

Tôi - một con nhóc ít cười.

Tớ thích cậu, từ bao giờ nhỉ?

Không biết nữa, tớ chỉ nhớ được cảm xúc lúc tớ ở bên cậu.

Tớ_một con nhóc thích hóng hớt, một đứa không bao giờ bỏ qua bất kì sự kiện mới nào của lớp.

Nhưng...tớ đã từng bỏ qua cậu.

Lúc cậu mới chuyển tới lớp mình, tớ còn chẳng thèm quan tâm xem mặt mũi cậu thế nào. Chẳng biết vì sao nữa? Bây giờ nghĩ lại, tớ mặc định rằng: chắc lúc đó mình bị điên.

Lúc ấy, tớ và cậu là hai người hoàn toàn xa lạ. Còn bây giờ, cậu là người mà tớ từng thích.

Tớ đã nghĩ, tớ và cậu có phải là có duyên khi cô đột nhiên chuyển tớ tới ngồi cạnh cậu ?

Tớ vẫn nhớ, lúc nào cậu cũng ngồi sát, thật sát bên cạnh tớ.

Tim tớ luôn đập loạn mỗi lần như vậy.



" Nó thích mày rồi à? " Đứa bạn thân của tớ hỏi tớ như vậy.

" Không, chép bài, cậu ấy bị cận. " Tớ lắc đầu, thở dài.
.........

" Chữ xấu quá. " Cậu luôn nói như vậy mỗi khi chép bài ở vở của tớ.

" Kệ tớ, xấu thì đừng chép nữa. " Tớ tự ái.

" Không nhìn thấy chữ trên bảng. " Cậu chỉ hờ hững đáp lại.

" Chép bài của Dũng ấy, chữ của Dũng đẹp, cậu ấy cũng chép đủ bài. " Cậu ngồi giữa tớ và Dũng cơ mà, sao lại cứ phải chép bài của tớ cơ chứ?

" Không thích, thích chép của cậu. " Cậu vẫn không thèm ngẩng đầu lên. Làm ơn! Đừng nói như thế nữa, tớ không muốn ảo tưởng quá nhiều.

Cậu có còn nhớ, khi tớ bị gán ghép với một người trong lớp, tớ đã bật khóc?

Cậu nói rằng tớ mít ướt quá.

Không đâu.

Tớ sẽ không buồn, không khóc, cũng sẽ không hề để tâm.

Nếu như, người bày ra trò gán ghép đó...không phải là cậu.

Bạn thân của tớ thích cậu lắm đấy, không phải thích như kiểu tớ thích cậu đâu nhé. Nó khen cậu đẹp trai, trắng, tốt bụng, bla...bla...

Đó không phải là những ấn tượng của tớ về cậu.

Cậu có nụ cười rất đẹp, đó là điều hiện ra đầu tiên mỗi khi tớ nhớ đến cậu.

Cậu là người duy nhất trong lớp nói với tớ rằng " Tớ không hề ghét cậu. "

Đó có phải lý do tớ thích cậu không nhỉ?

Cậu...có thích tớ không?

Câu nói ấy, mãi tớ không dám hỏi.

Tớ thích cậu.

Câu nói này, mãi tớ không dám nói.

Đôi lúc tớ cũng mơ mộng.
Đọc tiếp phần 2

Jul 25, 2016

Truyện dài Khi nào ta yêu nhau (1)

Lila

Một ngày hè, khi những tia nắng gay gắt ùa vào phòng, mang theo cái không khí nóng cháy như muốn thiêu đốt tất cả. Bốn cái quạt ở bốn góc phòng dù đã bật hết công suất cũng không thể xua đi cái nóng. Mười tám thằng con trai trong câu lạc bộ, bao gồm cả tôi, bắt đầu gào thét như lợn bị chọc tiết: " Ông trời ơi, cho con xin năm trăm gió!!! "
Sau màn gào thét, ai oán một cách vô vọng, cả đám con trai liền điên cuồng hò nhau...thoát y. Tôi còn chưa kịp lên tiếng phản đối thì đã thấy một đống quần áo đủ màu bay vèo vèo qua trước mặt. Tôi chống một tay lên cằm, thở dài, đang tính xem có nên bắt chước đám bạn, cởi áo ra cho mát hay không thì bắt gặp một đôi mắt đen láy đang trợn tròn đầy bối rối với hai gò má ửng đỏ vì xấu hổ của một cô bé đứng bên ngoài cửa sổ. Cô bé bắt gặp ánh mắt của tôi liền vội vàng quay lưng lại, lúng túng gãi đầu, chần chừ mãi không chịu đi. Dựa vào thái độ của cô bé, tôi đoán chắc rằng cô bé này muốn đến xin vào câu lạc bộ hoặc chí ít cũng có việc gì đó cần làm ở câu lạc bộ của tôi chứ không phải chỉ là vô tình đi ngang qua. Ngay lập tức, tôi gào lên:
- Chúng mày, mặc áo vào, có gái!!!


Chưa đầy một phút, đống quần áo mới nãy còn nằm la liệt trên sàn nhà, giờ đã " trở về chốn cũ ", tôi thầm nghĩ, chúng nó mà không nhanh mặc áo vào, làm mất mặt ban đại diện câu lạc bộ, thì tôi lại chẳng đem áo chúng nó ra làm giẻ lau nhà ấy chứ.
Tôi đứng dậy, cố ưỡn ngực thể hiện vẻ phong độ, ra mở cửa phòng kèm theo một nụ cười mà tôi cho là đậm đà bản chất đàn ông nhất.
- Em muốn xin vào câu lạc bộ hả?
- Dạ. - Cô bé nhìn tôi mỉm cười, bẽn lẽn gật đầu. Hai bím tóc tết đuôi sam thắt nơ đỏ buông hờ trên vai, đôi mắt trong veo, lấp lánh những tia sáng ẩn sau cặp mắt kính viền đỏ. Cô bé không phải thuộc dạng xinh đẹp rạng ngời, nhưng được cái có vẻ trong sáng, đáng yêu, cũng đủ để cái miếu hòa thượng của chúng tôi có thêm tí sức sống rồi đây.

Vừa dắt cô bé vào phòng, cả đám con trai đã nhao nhao lên như sói đói, câu nói mà tôi nghe thấy nhiều nhất chính là " Có người yêu chưa bé ơi? " và " Bé ơi, cho anh xin số điện thoại cái nào. " Tôi phải lừ mắt, chỉ tay vào từng đứa một ra hiệu im lặng thì căn phòng mới bớt ồn ào. Tôi mời cô bé ngồi xuống ghế, rồi kiếm một cái ghế khác ngồi xuống đối diện. Đưa cho cô bé mẫu đơn xin vào câu lạc bộ, tôi tiện mồm hỏi một số điều căn bản.
- Em có biết chút gì về guitar chưa? Là chưa biết gì nên muốn học hay là biết nhưng chưa giỏi?
- Bố em có chỉ em vị trí của các nốt cơ bản và cách bấm dây ạ. Hồi trước em cứ tưởng là chỉ cần gảy dây đàn là ra tiếng, không biết là còn phải bấm dây. Em cũng biết sáu dây đàn là những nốt nhạc nào, nhưng các nốt ở từng phím khi bấm dây thì em không biết nhiều, cũng quên gần hết. - Có vẻ như đã quen dần với không khí trong hội, cô bé nhanh nhảu trả lời tôi, hoàn toàn không còn vẻ bẽn lẽn như lúc đầu nữa.
Đọc tiếp phần 2

Truyện ngắn Lạc giữa cô đơn (1)

-Lila-

Em hỏi anh “Có người con trai nào luôn sẵn lòng lắng nghe nỗi cô đơn của một cô gái, dù không hề yêu cô ấy không?” Anh bảo “Có chứ, nhưng chắc người đó không phải anh.”. “Nếu thế thì em sẽ là người luôn sẵn lòng lắng nghe nỗi cô đơn của anh.”. “Trời ạ, em còn chưa đủ cô đơn hay sao mà lại muốn đi ôm nỗi cô đơn của người khác?”
Anh ở bên cạnh em, đủ bốn mùa nắng mưa, đủ những ngày cô đơn ôm kín chặt tâm hồn. Anh bảo “Tìm một ai đó để yêu đi.” Tìm? Tìm ai bây giờ? Tìm ở đâu giữa hàng vạn con người xung quanh? Tìm sao được một người đủ yêu thương, đủ kiên nhẫn, đủ bao dung. Để yêu em? Em chẳng cần một người để yêu, em cần một người có thể kéo em ra khỏi nỗi cô đơn mỗi ngày. Có những ngày, mưa lạnh đến tê tái, em quẹt màu vẽ, vẽ ra nỗi cô đơn của chính mình, xám xịt. Thật buồn làm sao, khi người ta buồn khi mà chẳng có bất cứ lí do gì để buồn. Và người ta cứ mãi cô đơn, khi người ta chẳng hề cô độc.
“Này.”
“Gì?”
“Cái gã em thầm yêu vừa mới kết hôn.”
“Và…?”
“Và chết tiệt, gã unfiend em.”
“Gã biết em yêu gã?”
“Đúng vậy.”
“Còn đau không?”
“Em không đau, em chỉ thấy lòng người sao thật bạc bẽo. Mới tháng trước hắn còn ỡm ờ đong dưa với em.”
“Đâu phải ai cũng đối xử tốt với em như anh.”
Em bật cười.
“Rồi sau này, em sẽ lấy một tên chồng giàu, tốt nhất là lấy sếp của gã, rồi gã sẽ phải thấy em có thể trèo lên cao hơn nơi gã đứng nhiều. Em muốn gã phải hối hận vì phải đứng dưới em.”
“Vậy thì anh chấp nhận làm một tên nhân viên quèn.”

Em lại cười, đêm ấy nỗi cô đơn bay biến đi đâu mất dạng.
Tuổi hai mươi với những cơn khủng khoảng, với những nỗi cô đơn bất chợt ập đến, với những nỗi buồn vu vơ không tên chẳng vì lí do gì. Em, như phát điên với nỗi cô đơn ấy.
Có những đêm, em lang thang trong mưa, rồi café với cơ thể ướt sũng nước. Một mình, và khóc cũng một mình. Điện thoại rung, tiếng anh trầm ấm. “Đang ở đâu?”. Em gần như hét lên vào điện thoại “Ở nhà, café, và nếu như anh không đến kịp, em sẽ chết chìm trong nỗi cô đơn của chính mình.”
Sau đó, em sẽ ngồi bó gối, chờ anh đến trong cơn mưa. Anh vò tóc em, than thở, đến bao giờ em mới khiến anh hết lo lắng cho em?
Em nắm tay anh đi qua khắp các con đường mỗi tối, đan tay vào những ngón tay thon dài của anh, ấm sực. Em gọi anh bất cứ lúc nào cảm thấy mình đi lạc giữa nỗi cô đơn, ngồi sau xe anh lượn quanh khắp phố phường, cùng anh ngồi trước những cốc café thơm nức, nghe những bản nhạc buồn đến não lòng.
“Này, em mê anh đấy à?”
“Cái gì cơ??? Em chỉ cần anh để đi qua nỗi cô đơn thôi. Thật đấy!”
“Đừng bao giờ để nỗi cô đơn đánh gục em. Và anh nói thật, mau tìm một ai đó để yêu đi, rồi người ta sẽ kéo em ra khỏi nỗi cô đơn của chính mình.”
“Nhưng yêu ai?”
“Cái đó em phải tự quyết chứ?”
“Anh mê em đấy à?”
“Anh chỉ bên cạnh để cùng em đi lạc giữa nỗi cô đơn.”
Đọc tiếp phần 2

Đánh rơi

Phạm Bảo Thoa
Ở căng-tin của một tòa nhà văn phòng có cô phục vụ trông rất xinh xắn và hiền lành. Nhiều chàng trai đến đây gọi đồ ăn không khỏi muốn buông lời trêu ghẹo. Nhưng cô gái đã có người yêu, nên chỉ cười trừ rồi lặng lẽ làm việc...

Nếu ai để ý kỹ, sẽ thấy người yêu của cô mỗi buổi trưa đều xuống căng- tin ăn cơm. Đó là một chàng trai không có đặc điểm gì nổi bật. Mỗi lần cô bưng cơm ra cho anh, anh thường mỉm cười gật đầu nhẹ một cái rồi ăn một lúc là hết suất cơm. Thỉnh thoảng, anh nhìn theo bóng cô gái bận rộn phục vụ khách, đôi mắt ánh lên cái nhìn hạnh phúc.

Hầu như ngày nào, cô gái cũng mang cơm đến cho chàng trai, họ chỉ trao nhau nụ cười và ánh mắt với những cái gật đầu, như trao nhau những tín hiệu ấm áp.

Gần đây, bỗng xuất hiện một người đàn ông trẻ, bảnh trai, hay ngồi ăn trưa ở cái bàn gần cửa sổ. Ăn xong, bao giờ anh ta cũng gọi cà-phê để ngồi lai rai uống đến 1 giờ 30 phút. Anh ta hình như là sếp ở văn phòng nào đó trong tòa nhà này.

Mỗi lần cô gái bưng đồ ăn cho anh ta, anh ta đều khen: “Ôi ngon quá, nhìn đã thấy muốn ăn ngay rồi”. Rồi anh ta hỏi: “Có phải món này do chính em nấu không?”. Cô gái thường mỉm cười gật đầu.

Hằng ngày, cô mang đồ ăn đến cho người đàn ông ấy. Lần nào anh ta cũng vừa ăn, vừa khen ngon, trong lòng cô thấy vui vui. Anh ta luôn cười, nói những lời bay bổng và khen cô xinh đẹp, giỏi giang.

Cô bỗng để ý người yêu cô chẳng bao giờ khen những món cô nấu. Anh cứ thấy bưng ra là cắm cúi ăn hết sạch. Cô chạnh lòng nghĩ, phải chăng cô nấu dở lắm hay sao mà chẳng bao giờ thấy anh khen một tiếng. Một hôm, cô gặng hỏi anh: “Món em nấu có ngon không?”. Chàng trai đáp gọn lỏn: “Ngon”, rồi lại cắm cúi ăn bằng hết.
Cô thấy giận trong lòng và thầm so sánh người yêu mình với người đàn ông hằng ngày vẫn khen cô nấu ăn ngon kia. Cô thích mang cơm cho anh ta, nán lại một chút để nghe anh ta vừa ăn, vừa tắm tắc khen. Cô rất vui.

Một ngày, cô chia tay với người yêu, vì lý do ở bên anh, cô chẳng thấy mình có chút giá trị nào. Cô gái đi lấy chồng. Mỗi ngày cô đều nấu cho chồng ăn những món ăn mà anh ta đã từng khen ngon, nhưng có hôm chồng cô ăn, có hôm không. Có hôm chỉ ăn vài miếng rồi bỏ, có hôm chê cô nấu đi nấu lại vài món nhàm chán… cô lại buồn.

Một ngày, cô trở lại quán cơm ngày xưa, thấy người yêu cũ ngồi ở cái bàn cũ, ăn trưa. Cô đến bên, hỏi anh: “Ngon không?”. “Không ngon bằng em nấu” - anh trả lời. “Thế mà anh đã bao giờ khen em đâu?”. “Anh không biết khen, nhưng nếu không ngon, thì anh đã không ăn hết” - chàng trai chỉ nói thế. Cô gái lặng người, tiếc nuối một tình cảm chân thật đã đánh rơi…
Đọc truyện ngắn hay trên Blog Tôi thích.

Jul 24, 2016

Truyện ngắn Em đã yêu anh (1)

Lila

Mới sáng sớm, cô em họ của Ngọc đã chạy sang nhà cô, léo nhéo đánh thức cô dậy, kéo cô ra khỏi giấc ngủ say. Ngọc lồm cồm bò dậy, mắt nhắm mắt mở, thều thào.
- Làm sao?
Lại một tràng léo nhéo bên tai khiến cô đau cả đầu.
- Ơ? Làm sao là làm sao? Hôm qua em đã bảo với chị là hôm nay em gặp chồng em mà? Chị dậy đi, dậy đi, mau lên. Người ta sắp đến rồi.
- Sắp đến? Tí nữa á? – Ngọc trợn mắt. Hôm qua Linh có nói lại với cô rằng ngày hôm nay nó sẽ gặp Duy, anh chồng ảo mà nó quen qua game. Nhưng cô cứ tưởng là buổi tối, chứ đâu nghĩ là vào buổi sáng như thế này đâu. Ngọc nhìn đồng hồ. Mới có tám giờ hơn.
Thằng điên nào lại đi hẹn hò vào lúc sáng sớm như thế này???
- Giời ạ! Chị mau vào đánh răng rửa mặt hộ em đi, Duy vừa gọi điện cho em, sắp đến rồi đấy. Mau lên nhá.
Linh lật tung chăn của Ngọc lên, đẩy cô vào nhà tắm. Sau đó đứng ngoài cửa, liên tục giục Ngọc phải nhanh lên. Ngọc miễn cưỡng cầm bàn chải đánh răng, vừa đánh răng vừa gật gà gật gù. Một con sâu ngủ như cô, phải thức dậy lúc tám giờ hơn vào buổi sáng chủ nhật, quả thật là một điều chẳng mấy dễ chịu. Mà khốn nỗi, người đi hẹn hò có phải là cô đâu cơ chứ?



Vừa mới đánh răng xong, Linh đã lao vào phòng tắm, phấn khích kêu lên.
- Đến rồi, đến rồi. Đang đứng ở ngoài đầu ngõ rồi, ra với em chị ơi.
Cái khăn mặt Ngọc đang cầm bị Linh giật lấy, quăng vào bồn rửa mặt. Linh túm lấy tay Ngọc, lôi xềnh xệch ra ngoài. Cô vẫn chưa kịp rửa mặt đã bị kéo đi đầy đau khổ như vậy. Ngọc khổ sở đi theo Linh, âm thầm rơi hai hàng nước mắt. Mày có vội đến đâu cũng phải để chị rửa cái mặt đã chứ!
Hai chị em ra tới đầu ngõ đã thấy một chàng trai đứng ở đó. Anh mặc sơ mi đen với quần jean đen, giầy thể thao cũng màu đen. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng, hơi rối, phần mái phủ lòa xòa trước trán, nhưng lại không khiến người khác cảm thấy luộm thuộm. Hai cúc áo đầu phanh ra, tay áo xắn lên để lộ ra mấy cái vòng da cá tính bên tay phải. Làn da hơi ngăm, gương mặt cũng khá ưa nhìn, rất được.
Nghe Linh giới thiệu, Duy liếc nhìn về phía Ngọc. Cô đang mặc bộ pijama màu hồng đậm in hình chim cánh cụt, chân đi đôi dép bông hình gấu trúc to sụ, mái tóc dài hơi phồng xõa hai bên vai. Nhìn cô khá là ngộ nghĩnh. Duy cười toe toét, chào cô ngọt xớt.
- Em chào chị.
- Ừ.
Ngọc chỉ nhìn lướt qua anh ta một chút, đáp cộc lốc rồi không thèm để ý tới nữa. Cô đứng cách hai người họ một đoạn, nghe thấy cái giọng nói ồn ào của Linh khi nãy đã được tự động nhảy sang chế độ nhu mì, dịu dàng thì không khỏi buồn cười. Chỉ đứng nghe hai người bọn họ nói chuyện về game có một lúc thôi mà cơn buồn ngủ đã lại kéo đến. Ngọc ngáp một cái rõ to mà chẳng thèm đưa tay lên che miệng. Cô lờ đờ dựa người vào tường, một chân chống lên tường để giữ thăng bằng, hai tay khoanh trước ngực, cứ thế gục đầu xuống ngủ gật. Đang mơ màng, cô nghe thấy một giọng nam rất trầm vang lên bên tai.
Đọc tiếp phần 2

Truyện ngắn Một cuộc chạy trốn (1)

Phạm Bảo Thoa

Anh nói đi”. Nàng nói thế, hắn vẫn thấy bất an, có thể nguyện vọng của hắn không được chiếu cố. “Anh muốn chúng ta ở bên nhau… lần cuối”. Im lặng, những khoảnh khắc của sự im lặng luôn làm người ta khó thở trong cái dồn dập của sự chờ đợi mông lung. “Vâng, ở đâu?”. “Chỗ cũ”. “Được, bao giờ?”. “Hết giờ làm, anh sẽ đến đón em”. “Ok”.

Cái từ ok cụt lủn thốt ra từ người đàn bà mà hắn đã từng yêu, đã từng ôm ấp, sao hắn thấy như một tảng băng vừa bị hắt sang phía hắn, làm lạnh đến thấu tim gan. Hắn cúp máy, không thể làm được việc gì nữa, ngồi nhìn kim đồng hồ nhích từng quãng nhỏ. Tình yêu vốn không phải là thứ vô hạn trong một cuộc tình. Duyên sinh duyên diệt, tình đến tình đi, là quy luật mà thôi, vậy mà sao hắn vẫn thấy khó có thể chấp nhận được.

Hắn và cả nàng nữa, đã phải đấu tranh đến kiệt sức để thống nhất với nhau rằng, đây đã là đoạn cuối của con đường, nếu đi tiếp sẽ là con đường đồng sàng dị mộng …



5 giờ, hắn lái xe đến chỗ nàng. Đường mắc kẹt, tim hắn như nhảy vọt ra ngoài. Hắn đã đi trên con đường như mắc cửi này nhiều đến nỗi không đếm nổi, nhưng chưa lần nào hắn thấy bức bối vì tắc đường đến vậy. Hắn sợ hắn đến muộn, hắn sợ nàng đổi ý, hắn sợ giấc mơ cuối cùng vụt tan biến chỉ bằng một dòng tin nhắn nào đó. Hắn sợ tin nhắn.

Sau một giờ đồng hồ, hắn cũng đến nơi. Nàng đã chờ hắn ở sảnh của cơ quan. Nhìn từ xa, hắn thấy nàng hình như nhỏ bé hơn xưa, gầy gò hơn, mệt mỏi hơn và u buồn hơn. Hắn bỗng muốn giữ khoảnh khắc này trong tim, nàng nhỏ bé in trên nền chiều hoàng hôn mùa đông lạnh.

Nàng nhìn thấy hắn, vội vã tiến lại rồi bước vào trong xe, hai bàn tay xoắn chặt vào nhau. “Lạnh quá” - nàng khẽ kêu lên, hai tay đút sâu vào túi áo. “Đưa tay đây cho anh” - hắn với lấy tay nàng, giữ chặt trong lòng bàn tay mình. Nàng không nói gì, cứ để yên, rồi lặng im.

Hắn lái xe ra ngoại ô. Đường thoáng hơn, những mảnh không gian như được lắp ghép lại bởi một mầu vàng sậm hơi u buồn cứ loang loáng trôi đi. Hắn không nghĩ gì, đầu rỗng tuếch. Thà thế còn hơn, bởi nếu nghĩ thêm gì nữa, chắc là chỉ còn những vụn vỡ rời rạc, làm hắn vô định hướng với chính mình.

Chuông điện thoại của nàng reo lên, nàng nhìn hắn rồi một lúc mới bấm máy nghe. “Mẹ đi công tác, tối không về, con ăn cơm với anh, học bài ngoan nhé”. Nàng nói thế rồi cúp máy. Hắn vẫn lái xe đi, thấy những chua xót trào lên trong ngực. Những đứa trẻ, phải chăng đó chính là những đắn đo của cuộc tình mà người ta không thể bước tiếp?
Hắn rẽ vào con đường cũ, nhưng đã rộng hơn ngày trước. Những hàng tre cao hơn và vàng vọt hơn bởi tán lá đã già cũ. Cái gì rồi cũng sẽ cũ đi, rồi cũng sẽ tách rời, rồi cũng sẽ lỏng lẻo với sự gắn bó. Nhưng hắn vẫn nuối tiếc.

Hắn đi trước, nàng theo sau, bước vào khách sạn. Những bậc thềm đá trầm chuyển mầu khi bóng tối tràn lan. Hắn lấy chìa khóa rồi bước lên bậc cầu thang, nàng theo sau. Trước đây, hắn vẫn dắt nàng lên những bậc thang này, nhưng lâu lắm rồi. Nay, những viên đá đã được thay mới sáng bóng hơn, huy hoàng hơn, còn hắn và nàng trở thành hai cá thể tách rời. Hắn mở cửa, bật điện, khẽ nhấc chiếc túi xách trên vai nàng xuống. Nàng vẫn thơm tho bởi mùi nước xả vải trên áo quần, hắn bỗng nôn nao.
Đọc tiếp phần 2

Jul 23, 2016

Truyện ngắn Nếu một ngày không còn bên nhau (1)

-Anh Đào-
8 giờ sáng. Bên ngoài, trời âm u mù mịt như sắp mưa. Từng cơn gió bấc lạnh buốt tràn qua phố rồi như gom tất lại, ùa cả vào căn phòng 12m2 trống huơ trống hoác của Giang. Rúc sâu hơn vào tấm chăn mỏng, Giang cố tìm lại giấc ngủ chập chờn, nặng nhọc mới chỉ bắt đầu 5 tiếng trước đây. Lăn qua lăn lại một hồi, cuối cùng Giang tung chăn ngồi dậy, co ro như chú mèo mắc mưa tội nghiệp. Cái lạnh thấu xương thấm qua từng cm2 da làm máu Giang gần như đông cứng lại. Trên bàn học, cuốn giáo trình đã mở sẵn nằm ủ ê buồn bã như đứa trẻ bị bỏ rơi.

Với tay lấy chiếc áo khoác, Giang uể oải đứng dậy. Trong gương là một cô gái mặt mũi bơ phờ, hai mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nước da tái xanh như da người ốm mới khỏi. Cơn gió lạnh bất chợt tràn qua làm Giang thoáng rùng mình, co rúm người. “Ước gì lúc này có Huy ở đây nhỉ!” – một ý nghĩ thoáng qua, ý nghĩ mà Giang đã cố tìm quên bằng mọi cách.



Lần đầu tiên bước chân vào giảng đường Đại học, Giang lơ ngơ như chú cừu non lạc mẹ. Tất cả mọi thứ với Giang đều mới mẻ, xa lạ và đầy bí ẩn. Giang ở kí túc xá, trừ hai bữa cơm và những buổi lên lớp hay lên thư viện, Giang không bước chân ra khỏi phòng. Giang chẳng biết đi đâu giữa cái thành phố ồn ào, náo nhiệt này. Không có chỗ nào dành cho Giang cả.

Học kỳ I trôi qua yên ả với những cuốn sách dày cộm, những đêm nước mắt đẫm gối vì nhớ nhà và cả những toan tính để tiết kiệm một cách tối đa những đồng tiền còm cõi của mẹ. Và có lẽ, bốn năm Đại học của Giang cũng sẽ trôi qua như thế nếu không có một buổi chiểu – buổi chiều ấy Giang gặp Huy.

– Cô bé! Anh ngồi cùng được không?

Giang giật mình ngẩng lên. Người con trai xa lạ một tay bưng khay đồ ăn, tay kia cầm ly nước đang nheo nheo mắt nhìn Giang dò hỏi. Giang bối rối kéo bát canh về phía mình, lí nhí:

– Dạ! Mời anh!



– Ăn thức ăn đi chứ, cô bé! Bộ định tự tử bằng rau à?

Giang lúng túng chưa kịp phản ứng thì khúc cá đã nằm gọn trong bát.


– Anh… Anh…

– Anh Huy! Cô bé tên chi?

– Dạ, Giang!

– Chà! Tên đẹp quá! Đẹp như người vậy.

Mặt Giang nóng bừng. Chưa có ai khen Giang như thế!
Đọc tiếp phần 2

Truyện ngắn Cafe (1)

-Phạm Bảo Thoa-

“Mình di xem phim nhé”. “Bao giờ ?”. “Trưa nay”. “Ừ, cũng được. Mega Star, phim hài nhé”. Tôi đến trước hắn, gửi xe rồi mở điện thoại ra xem. Tôi không thích đưa đón,đứa nào có chân đứa ấy đi. Có hai cuộc gọi nhỡ, tôi gọi lại, đang chỉ chỏ nơi tôi đứng thì hắn lù lù phía sau. Hắn đặt nhẹ tay lên lưng tôi rồi đủn đi, nửa ân cần của một người tình, nửa như một kẻ mang cá tính áp đặt người khác. Tôi đi, thấy không thoải mái ở phía sau, một điều gì đó thật sự không thoải mái, vì cuộc hẹn của tôi và hắn vốn dĩ đã không được thoải mái chút nào.

Trước đây, tôi xưng chị với hắn còn hắn thì ậm ừ, không ra chị em cũng chẳng thành cậu tớ. Rồi một ngày hắn gạ: “Yêu anh đi”. Tôi vênh váo trả lời: “Ai thích thì đi mà yêu, đây chả thèm”. Rồi hắn cứ xưng “anh”, còn tôi vẫn xưng “chị”. Cho đến một đêm không ngủ, chắc là do mùa Thu dửng dưng làm cho tôi cảm thấy nóng bức, hay do một cảm giác nào đó đã khô cằn, hắn gọi thì thào: “Em ngủ chưa ?”. “Chưa”. “Vậy để anh kể chuyện cho em nghe, rồi cả hai đứa cùng ngủ”. “Ừ”. Hắn bắt đầu kể một câu chuyện biến tấu về nàng Bạch tuyết và Bảy chú lùn bằng một giọng tưng tửng. Hắn càng kể tôi càng tỉnh ngủ. Ôm điện thoại đến gần sáng mệt nhoài mà hắn vẫn chưa chấm dứt mạch kể hết chuyện này sang chuyện khác. Cuối cùng hắn bảo: “Quai hàm của anh cứng lại rồi mà sao em vẫn chưa chịu ngủ hả” . “Em thích nghe anh kể, kể nữa đi..”. Tôi bất chợt gọi hắn bằng “anh” rồi cứng họng. Hắn cũng lặng đi trong giây lát rồi nói: “Em ngủ đi kẻo mệt”. “Ừ”. “Vâng anh đi, đừng có ừ”. “Vâng, chúc anh ngủ ngon”. Tôi nói lí nhí. Khi ấy trời đã hừng đông. Tôi cúp máy và tiếp tục thức, không biết hắn đã ngủ chưa. Hóa ra gọi hắn bằng anh thật dễ chịu.
Hắn dẫn tôi vào thang máy, chỉ có hai đứa, hắn kéo tôi lại gần thơm nhẹ lên tóc. Tôi đứng im như phỗng, ngại ngùng. Lên tầng 6, chậm mất buổi chiếu phim hài, hắn mua hai vé xem phim hành động rồi kéo tôi xuống tầng 5 uống cà phê. Bên cửa sổ, hắn nhìn tôi bằng ánh mắt ngập tràn ánh lửa. Tôi lỡ miệng nói: “Ở bên anh vừa ấm áp vừa bất an”. Hắn cười ngất, giọng đầy chế giễu: “Chẳng có cái gì ấm áp mà lại bất an cả, chỉ có sự lạnh giá mới gây cảm giác đó. Em nhầm lẫn lung tung hết rồi”. Tôi không muốn tranh cãi với hắn là tôi không nhầm. Hắn gọi trà sữa rồi tỏ thái độ phân bua khi cô phục vụ vừa bước vào trong: “Khẩu vị của đàn ông kỳ thực có thay đổi theo quãng đời mà họ trải qua. Trước kia mới lớn, chỉ thích hoang dã tóc xoăn, hừng hực tươi trẻ..”. “Có liên quan gì đến món đồ uống đầy nữ tính này không ?”. Hắn trầm ngâm, lơ đãng nhìn qua cửa sổ. Mùa thu đang lởn vởn ngoài kia, trên tòa nhà cao tầng sừng sững, đâu đó cánh chim bay vụt qua mảng mây xanh yếu đuối.
Đọc tiếp phần 2
Blog chuyên trang về truyện ngắn, tâm sự tình yêu. Gửi bài viết về cho blog theo địa chỉ: danseoaz@gmail.com
Đăng ký theo dõi blog